Thứ Ba, 5 tháng 2, 2008

Mai

Mai

Em là cánh hoa mai vàng tươi tắn
Đón xuân về bao háo hức , yêu thương
Như Đông qua, giấc ngủ anh chợt ngắn
Ngắm nhìn em lòng xao xuyến lạ thường

Này em ơi nở suốt mùa em nhé
Không gợn buồn, không lo lắng , ưu tư
Cho anh ôm em vào lòng rất khẽ
Giữ em nguyên , kiêu hãnh và nhân từ

Xuân chỉ đẹp khi có em về đấy
Xuân không em đâu còn nữa mùa Xuân
Xót trong anh mơ ước được bao lần
Gặp lại em , cánh mai vàng nhung nhớ ...

Vành Khuyên
Tue Feb 28, 2006 2:38 pm

Yêu

Yêu

Yêu gì như một bàn tay
Năm ngón xoè rộng, một ngày cần lao
Yêu cánh đồng lúc rì rào
Nặng bông, trĩu hạt, cho ao ước về
Yêu từng khóm trúc, làng quê
Yêu từng đập đất, bờ đê, đường làng
Yêu sao mấy luống cúc vàng
Nở rộ sắc áo cho sang quê mình
Yêu gì những rặng dừa xinh
Trổ thật nhiều quả trong tình khát khao
Tiếng ai thánh thót xôn xao
Làm tôi chạnh nhớ hôm nào, người xưa
Xứ người năm tháng thoi đưa
Nhớ quê nhớ mấy cho vừa quê ơi
Người xưa nay cũng đâu rồi
Cho tôi ngồi tiếc một thời đã qua
Tôi giờ tóc muối trộn pha
Nửa đêm nằm khóc, ơi à quê hương .

Vành Khuyên
Fri Mar 24, 2006 12:43 pm

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .