Thứ Năm, 3 tháng 1, 2008

Có Ai Biết Đâu

Có Ai Biết Đâu
Vành Khuyên

Từ giã những đau buồn
Trái tim tôi đã cạn khô
Không còn định nói những điều muốn nói

Trời thì vẫn còn lạnh
Bàn chân hôm qua nghe chừng đã mỏi
Nay vẫn phải lê tới những chốn chán vô cùng

Có ngon cứ ngồi ung dung
Trái tim cứ run lên từng nhịp đập
Tìm lại sự sống cho vài lần ngã quỵ , ngu si đến không ngờ

Ơ , sao không dạy nó biết làm ngơ
Dạy nó biết cay đắng với cuộc đời trước mắt
Và dạy nó biết rằng , sống thì phải biết ngẩng mặt

Đừng chờ , đừng đợi, đời đem đến điều gì ?
Dù 365 ngày có ra chi
Hay cả trăm lần của 365 ngày cũng chẳng là chi hết

Đời người cuối cùng cũng chỉ là hạt bụi
Và thứ gì đã từng là trái tim
Có ai biết đâu đã về phương nào ....

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .