Một Ngày
Khi mệt mỏi quá bạn làm gì ?
Hét lên ? Đủ can đảm không ? Hét ở đâu , có thoải mái trong lúc làm vậy và thấy mình được thoát ra cái không gian rộng hơn cái không gian trước đó không ?
Làm thử coi .. !
Kiếm người bạn nào đó nói chuyện ? Có sẳn hông ? Hay người bạn đó chỉ cho bạn những lời khuyên sáo rỗng thay vì lắng nghe bạn và thâu nhận những lời bạn nói như từ một con người mong muốn được lắng nghe và mong muốn được hiểu ...
Làm thử coi .. !
Viết ra ? Viết mà không sợ bị ai cười , viết mà không sợ bị ai dòm ngó , ai dòm , ai ngó , kệ họ . Hôm qua mệt quá , không kiếm được cái gì mặc đi ngủ , trời đã khuya , tôi vớ đại chiếc áo ngủ mặc vào , thấy lành lạnh nơi tay , tôi hiểu tôi đã mặc lầm chiếc áo ngủ rách tôi đã giặt và tính làm giẻ lau nhà . Thôi kệ , sạch mà , tôi mặc thêm cái áo dài tay vào , che cái chỗ hở , thế đỡ lạnh , cần ngủ , chứ có cần lành lặn ai thấy đâu ...
Làm thử coi ... !
Khóc thầm ? Khóc chứ để không biết tuyến nước mắt bị hư thì khổ . Từ lâu rồi , tôi không khóc . Chồng tôi bảo " Em kỳ ghê , chuyện nhà thế mà không lo , chả khóc tí nào , thế mà trên ti vi diễn cái gì là nước mắt cứ trào ra " . Trời , chuyện nhà cứ lập đi lập lại , má em muốn thế , em nói hoài không chịu , em có khóc cũng đâu thay đổi được gì . Chuyện ti vi là chuyện người phụ nữ đứng tuổi , tâm sự với bà hàng xóm , con bà ta thương bà ta lắm , nói một tiếng là nghe , thế mà trên sân khấu , qua cú điện thoại với con , em nghe bà ta lạy lục , năn nỉ đứa con hãy về với bà dù trong phút chốc . Sống với niềm hãnh diện hảo , tội quá anh ạ . .
Làm thử coi ... !
Tôi đã làm qua cả rồi . Thấy ngày hôm qua khác ngày hôm nay , tôi của hôm qua có khi còn giống , có khi lại khác với tôi của ngày hôm nay quá xa .
Tôi từng ngạc nhiên chính tôi , tôi từng hài lòng chính tôi , và cũng có ngày tôi từng nguyền rủa chính tôi , cái đầu ngu si tôi có , cái nhạy cảm tôi đang mang trong người .
Ngày này qua ngày khác . Và thế là tôi thấy mình sống , bạn ạ .
Cho một ngày .
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Lưu trữ Blog
-
▼
2008
(38)
-
▼
tháng 1
(19)
- Mù Màu
- Lá Thư Lượm Được
- Tự Răn Mình
- Anh Cứ
- Có Ai Biết Đâu
- Hãy Mở Mắt Ra Nhìn Đời
- Người Đồng Nghiệp Tôi Khóc
- Ngày Của Tôi Bắt Đầu
- Những Sáu Rưỡi Của Tôi
- Một Ngày
- Hèn
- Từ Hiện Thực Cuộc Sống Tới Bài Viết
- Nhớ Mãi Một Con Đường
- Đường Tình Có Dài
- Lá Thư Nhặt Được
- Ngỡ Như Tình Đã Quên Mình - NS Lê Hựu Hà
- Lạc Giữa Đời Thường
- Thư Gửi Thượng Đế
- Phiên Gác Đêm Xuân
-
▼
tháng 1
(19)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét