Thứ Tư, 2 tháng 1, 2008

Phiên Gác Đêm Xuân

Phiên Gác Đêm Xuân
Nguyễn Văn Đông
Ca sĩ Bảo Tuấn trong CD Ly Rượu Mừng tại Benxua.com

Đón Giao Thừa một phiên gác đêm
Chào xuân đến súng xa vang rền
Xác hoa tàn rơi trên báng súng
Ngỡ rằng pháo tung bay, ngờ đâu hoa lá rơi

Bấy nhiêu tình là bao nước sông
Trời thương nhớ cũng vương mây hồng
Trách chi người đem thân giúp nước
Đôi lần nhớ bâng khuâng, gượng cười hái hoa xuân

Ngồi ngắm mấy nóc chòi tranh
Mơ rằng đây mái nhà tranh
Mà ước chiếc bánh ngày xuân
Cùng hương khói vương niềm thuơng

Ước mong nhiều đời không bấy nhiêu
Vì mơ ước trắng như mây chiều
Tủi duyên người năm năm tháng tháng
Mong chờ ánh xuân sang, ngờ đâu đêm cứ đi

Chốn biên thùy này xuân tới chi ?
Tình lính chiến khác chi bao người
Nếu xuân về tang thương khắp lối
Thương này khó cho vơi, thì đừng đến xuân ơi !

Ngày gần Tết , tôi thích nghe bài này dễ sợ . Hôm qua đưa ông Táo về trời , năm đầu tiên từ khi về cái nhà này được 9 năm tôi mới đưa , chắc râu ria ông đã rậm rạp và bài sớ về gia đình tôi từ ông lên Ngọc Hoàng sẽ dài lắm ...

Tôi thích cái cảm giác gần Tết vô cùng, ở nhà , tôi lột kiệu , làm gà cùng bà nội , thời gian này thi cử cũng vừa xong, thời gian rãnh rỗi vô cùng , đi mua thiệp , viết thiệp cho bạn bè xa gần , my favourite moment của cả một năm .

Mười sáu năm trước , tôi ra đi trong ngày ông Táo về trời . Năm đó tôi đón Xuân tại một hotel của Thái tại Băng kok ngay ngày Giao Thừa , lẽ ra tôi đã đến Salem đúng Giao Thừa nhưng một hành khách Nhật mở cửa máy bay nhảy xuống đường băng khi máy bay chuẩn bị cất cánh nên cả đoàn chúng tôi ở lại .

Nằm trong Hotel nghe pháo đì đùng, quê hương thì chỉ cách có 2h bay , tôi đã khóc và ngậm ngùi vô cùng , cứ phải chi , phải chi trong lòng là ước gì mình còn có được một ngày Tết tại quê hương .

Mùng một , tôi hay ở nhà, sáng rót nước pha trà nếu khách lại thăm . Mùng hai tôi mới xuất hành , điểm đến đầu tiên là nhà cô giáo chủ nhiệm cả ba năm trung học của tôi cùng với bao nhiêu người bạn , chúng tôi đã có lệ này từ bao nhiêu năm nay . Cái năm đầu tiên sau khi ra khỏi trường thì mấy bạn thi rớt đại học không tới , chỉ có tôi chai mặt, rớt là rớt , mà tới là tới , có gì khác đâu ....

Mùng ba, tôi kiếm bạn bè rủ đi hội chợ đâu đó , biết rằng chen , biết rằng nắng nôi , nhưng tôi vẫn hăm hở đi vì đó là những khoảnh khắc đùa vui mà không sợ bị mắng là không biết lo hay con gái vô duyên vì cười nhiều quá ...

Những ngày Tết đối với tôi kỳ diệu vô cùng , tôi thèm những phút giao thừa vòng tay xếp hàng đứng đợi mừng tuổi cha mẹ và lãnh tiền lì xì , tôi là con áp út năm nào đến tôi cũng hết điều chúc mất rồi nhưng những năm sau này , tôi thường viết ra lời chúc và học thuộc để có câu chúc thật hoàn hảo cho cha mẹ tôi , bây giờ nhớ lại thấy tủi quá .

Đánh bài mới vui , tôi đánh xì dách bao giờ cũng thua , có lúc cháy túi, hông ai dám ngồi gần vì sợ xui lây , xui tôi còn mừng vì đen bạc là đỏ tình nhưng nói ra lúc này tôi càng tủi vì đời tôi , tình chưa bao giờ đỏ hết ... trừ lúc lấy chồng ...

Ngày Xuân , vui thì vui thế nhưng khi nghe bài hát này , tôi mới thấu hiểu còn có những người xứng đáng được niềm vui hơn tôi mà không được, họ đang thi hành nhiệm vụ đối với đất nước , bảo vệ những phút hạnh phúc tôi đang có , trong gia đình họ thiếu mất tiếng cười của họ . Một lời tôi muốn tạ ơn họ lúc này chắc chưa tới nổi muộn .

Mùa Xuân , ngày Tết và những muộn phiền không bao giờ đi chung .. Cầu mong những gì tốt đẹp nhất cho một Năm Mới sắp tới nhé ....

Cho một ngày ...

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .