Thứ Tư, 2 tháng 1, 2008

Lá Thư Nhặt Được

Lá Thư Nhặt Được

Thưa độc giả

Nhiều người cho tôi là một người hay chửi, đúng hay sai, khoan bàn tới. Có điều tôi phải nói thật là tôi không có cái tính này từ nhỏ và tôi cũng không biết mình có cái tính này, giống như ai cầm lửa dí vào đầu bạn, bạn chỉ còn biết tránh, nếu nó cứ tiếp tục dí, bạn không giật lấy ngọn lửa dí lại nó tôi cùi.

Nhiều người vô nhân đạo chết, nhìn thấy những chuyện thương tâm, hay biết người khác có chuyện khổ tâm mà cứ cầm dao xoáy thêm vào những vết thương đó, xiết rồi xoáy thêm, con tạo xoay vần, địch thủ mình chết còn vui, thói đời là như thế.

Tôi thích chửi lắm mà chửi không hết, bạn bè tôi bảo thế là không có công đức, tôi nói ra điều này, đụng chạm tới ai thì xin bỏ quá cho, tôi không tu, không đi chùa, chưa từng làm điều ác, hiện tại lương tôi không nuôi nổi gia đình tôi thì bảo tôi làm công đức hoá ra tôi ham danh lợi vì nhất định hoàn cảnh của tôi đáng cho mọi người làm công đức và tôi nói không ngoa, tôi đang sống nhờ công đức xã hội từng ngày từng giờ. Cứ thử hỏi, một thằng hại bao nhiêu người trên nét, ra đời thấy ông nội homeless nó vứt cho năm tì, nó bảo nó đang làm công đức, tôi dãy đành đạch chết liền tại chỗ vì cái kiểu công đức đó chó má quá.

Tôi từng kể và bảo mọi người đã và đang nói chuyện với tôi là tôi gặp nhiều đau khổ vì con đầu lòng tôi mất, tôi như điên dại vì nhìn thấy những đau khổ và mặt trái của xã hội khi đối đầu với các tay chính trị gia loại hèn hạ trong ngành, nếu họ nhân đạo, thương tôi còn không hết, chó má thay đi hại tôi, tôi thề tôi chưa từng hại ai, những kẻ đã hại tôi thì ít nhiều không nhận ra, lúc trước tôi căm họ, nhưng lúc này tôi lại thấy tội nghiệp cho họ, cũng có con mắt như tôi nhưng cái tầm nhìn không có, tôi trở chứng căm ông Trời, cũng không công bằng nốt, cho tôi cái tầm nhìn đó chi và bắt tôi trả bằng những khổ đau tôi đã có. Tôi thà cứ như mấy người nông cạn, hoặc giả vờ nông cạn, hiểu hết mà bộ tịch như không hiểu mà nhà cao cửa rộng, cứ chực lừa gạt người khác, ăn nói đãi môi, đãi miếng mà sống xa hoa.

Cái đời nó chó gì đâu.

Nay tôi viết thư này xin thưa với độc giả, tôi sẽ chửi hoài, chửi mãi, chửi cho nguôi cái sự đời, cho mòn cái giả dối, cho triệt cái tà đạo từ con người, đời chỉ biết đi hại nhau thoả mãn cái tôi của mình cho nó nhục nhã danh dự làm người ra.

Chém chết tôi tôi sẽ vẫn cứ chửi.

Cái chửi nó đã vận vào tôi rồi.

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .