Thứ Năm, 3 tháng 1, 2008

Những Sáu Rưỡi Của Tôi

Những Sáu Rưỡi Của Tôi

Những 6:30 của tôi
Chiếc xe hàng xóm cũng rời vào giờ ấy ,
ngay ngõ ra , chiếc bus đợi khách cũng vậy
Đi ngang tôi rất đúng giờ

Những 6:30 cúa tôi
Anh chàng đi xe đạp mỗi ngày nhìn tôi vẫy
Good day nha bạn , tôi đến sở đây
Ngày nào anh ta mặc áo đẹp
Tôi chỉ vào và miệng anh ta cười rất hay

Những 6:30 cúa tôi
Chiếc xe đổ rác đổ ngay đúng chỗ thường đổ
Tôi tránh xe lách qua lane khác vội vàng
Chắng một tiếng than
Tôi mãi miên man trong dòng nhạc Abba buổi sáng

Những 6:30 của tôi
Những chiếc đèn giao thông vẫn đỏ rồi xanh
Đều đặn đến không ngờ
Tôi quen lắm những người qua lại như thông lệ
Ngày nào không thấy ai , qua ngày sau
Họ nhìn thấy tôi và cười như tự bảo hôm qua trễ
Chúng tôi lại chào và thời gian bước qua


Những 6:30 của tôi
Những cành hoa rộ nở
Mùi cỏ thơm vẫn còn nồng trên cánh đồng mới cắt
Salem
Thành phố thân quen như những 6:30 của tôi .

Những 6:30 cúa tôi
Những yêu dấu tôi gom lại từ ngày xa quê cũ
Nơi cũng có những 6:30 thân yêu làm tôi nhớ
Làm tôi bâng khuâng đến điên người

những 6:30 cúa tôi .

6/30/05

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .