Thứ Năm, 3 tháng 1, 2008

Nhớ Mãi Một Con Đường

Nhớ Mãi Một Con Đường

Sân tập võ gần Sư Phạm Mẫu Giáo trở nên gần gũi với tôi hơn khi tôi biết anh là giảng viên ở đó . Taekwondo , từ một cô gái chẳng biết gì về các môn võ , tôi trở thành người thành thạo các môn phái từ khi cứ tới đó nhìn trộm anh và giả vờ làm học viên muốn theo học khi hỏi các học viên khác về anh và bao giờ cũng được nghe từ họ một câu rất mát lòng, anh dạy hay và dạy giỏi lắm .

Đến võ đường chỉ để tham quan , tôi đã chôn tạm thời cái tính nhút nhát của mình vì đã mộ anh quá đỗi , có mà nổi loạn đứng trong đám con gái học võ , lúc đó ba má tôi mà biết , chắc đã cho tôi một trận nên thân và khoá chân tôi ngay tại cổng nhà không còn được đi đâu . Thiện không xong, tình yêu thôi thúc , tôi trở nên lương lẹo . Tôi là thí sinh kỳ cựu của khoa Anh Văn , trường Đại học Tổng hợp , thi rớt năm ngoái đã là lần thứ ba , năm nay , trở chứng thi tiếp , tôi có cái hy vọng mình sẽ đậu thì tình yêu mò tới , cứ cái kiểu này , đậu gì nổi , nhưng biết làm sao , tôi đã nhận tình yêu của anh với tất cả tấm lòng , tôi còn nói với cha mẹ tôi đến trường Sư phạm mẫu giáo để học thêm tiếng Pháp chuẩn bị cho sinh ngữ thứ hai khi đậu ĐHTH , học xong bốn năm , ra trường với một sinh ngữ phụ cũng khá gần bằng sinh ngữ chuyên ngành của tôi . Nghe vô lý thế mà không hiểu tại sao mẹ tôi cũng xè tiền ra cho tôi đi đóng để tôi được gần gũi người tôi thương mỗi tối ba năm bảy .

Khi tôi tan lớp cũng là lúc anh dạy xong , có tiền thì chúng tôi ngồi quán nước mía , không có tiền , tôi và anh ra công viên con rùa ngồi chơi . Chỉ ngồi đó nhìn người ta qua lại , dù ngồi đó có ngày dạy xong anh khát nước chắng nói tiếng nào nhưng gió mát , trăng thanh , nam thanh nữ tú đi qua , nhàn nhã một chút sau một ngày , thật là một hạnh phúc vô giá chúng tôi có .

Cũng những buổi tối đó đã đắp đầy cho tôi một tình yêu , một niềm tin . Rồi anh và tôi thấy không thể thiếu nhau , thiếu những buổi tối như thế này bên nhau , chúng tôi hứa sẽ nên vợ nên chồng , tưởng tượng ngày cưới , ngày có con , ngày sinh , ngày mừng con ra trường và bao ngày vui khác nữa , niềm vui , rồi niềm vui không dứt trong cuộc sống chung phía trước .

Ba năm y chang như vậy mà tôi và anh chẳng ai thấy chán, chẳng ai trễ một cuộc hẹn nào , mưa nắng gì chúng tôi cũng đợi nhau, ai đến chậm chút là lo như sợ cái gì không may sẽ cướp đi một nửa cuộc đời mình vậy . Tôi hạnh phúc vô bờ . Tôi đoán anh cũng thế .

Con đường đó ngày tôi về lại VN vẫn như xưa , cái võ đường vẫn nằm đó . Phải chi tôi có lại được một tối như những buổi tối tôi mơ cứ đến 7 h ra đợi anh trước cổng .

Tiếng Nga làm tôi giật mình " Bà nội , về bà , chỗ không có ai cũng đứng đó mà nhìn " ..

Tôi im lặng tự nói với mình " nhìn kỷ niệm , kỷ niệm của riêng chị , em thấy làm sao được mà bảo không có gì để nhìn " , tôi ra bộ muốn rời nhưng thật tâm tôi vẫn không muốn di chuyển một chút ra khỏi chỗ này tôi khẩn khoản " cho chị đứng đây thêm chút nữa em "

Nga để tôi lặng yên đó . Trời về chiều , những ngọn gió thổi qua mang theo chút nóng của nắng và chút mát của chiều buông sao lưu luyến lạ , cái cảm giác nửa vời vẫn làm con người ray rứt nhưng nhớ mãi , nhớ mãi vì chính trong cái cảm giác đó tự nó làm cho người ta hiểu mâu thuẫn , mâu thuẫn bao giờ cũng tồn tại và tiếp tục trong cuộc đời . Chỉ có con người là có còn chịu đối đầu với mâu thuẫn đó hay không hay đầu hàng , bỏ đi , lúc nhìn lại , mâu thuẫn cũng còn là mâu thuẫn nhưng đã trở thành quá khứ và thời gian không thể quay lại được .

Tôi ngập ngừng " Em biết anh Trung giờ ở đâu không ? "

Em ngang ngược " Trời , bồ bà , đi hỏi tui , hồi đó ổng làm Ngành Đường Sắt , bà từng kể lúc chưa dạy ở đây , ống từng nhảy tàu về thăm bà , rồi hai ba ngày sau về chịu kỷ luật tại sở mà "

Tôi chấp nhận " ờ Trung là vậy đó , em đi với chị tới tổng cục đường sắt nha "

Chúng tôi đứng đó , cánh cửa vẫn khép , chưa tới 4 giờ , còi hụ tan sở chưa ngân , nhớ lúc trước , tôi có mặt nơi đây , đợi anh đi lửng thửng từ trong ra , ngại lắm , nép vào cột sắt mà bao giờ anh cũng thấy , chỉ cần nhìn anh đang nhìn mình thì anh có bảo tôi về đi tôi cũng an lòng , nhưng đâu chỉ có chừng đó , bàn tay trong bàn tay , tay anh chai cứng , lòng bàn tay đặt lên má tôi thân thương đến lạ , có lúc gan, thấy anh định bỏ xuống , tôi đưa tay mình lên giữ bàn tay đó trên má mình rồi cười ngượng ngùng .. nghe hạnh phúc ngập trong lòng . ...

Cánh cửa mở ra , đoàn người đi ra ngó chừng gần hết , cảm giác vương vấn nhất định không nhường chỗ cho hiện thực . Nga giục tôi mấy bận " về thôi bà , thấy ai nửa đâu mà đợi "

Nắng chiều làm tôi say hay những kỷ niệm làm tôi say . Đằng nào cũng là say . Trung , không biết anh còn nhớ tới em không , ngày đó , ngày đó , em làm gì có can đảm xa gia đình để chấp nhận anh . Giờ đây , khi em đã có đủ can đảm quay về tìm anh thì chắc không cần nói em cũng hiểu anh cũng không còn lý do gì để quay lại với em khi em đã từ khước anh thật đau đớn một lần trong đời .

" Em phải đi , em ở đây thi hoài không đậu , bán cháo lòng sống như má anh à ? " trời chưa thành má chồng mà tôi đã thị phi kiểu này có mà ở giá luôn . Anh vẫn ôn tồn " đã là vợ chồng , anh nỡ để em cực sao mà nói vậy " .

" Anh có ngon thì đợi em , thử thách thời gian coi sao ? Ba năm có nhau , cho em hẹn xa anh ba năm sau sẽ về lại kiếm anh , vững lòng thì tình yêu càng bền , em không dễ bị trôi nổi cuộc đời làm tan tác đi đâu , chờ em , tin em và yêu em nhiều hơn , cuối cùng anh sẽ có em "

Tiếng Nga làm tôi giật mình " bà với ông Trung liên lạc lần cuối vào lúc nào "

" Đã hơn một năm rồi em , chị với anh ấy cãi nhau qua thư , thề không nhìn mặt nhau vì anh ấy muốn chị về sớm hơn làm giấy tờ , chị thấy không cần , có giấy tờ , không giấy tờ thì có gì khác nhau khi niềm tin vẫn không đổi " ..

Nga buột miệng " bà Trâm , bà là cục đá biết lý lẽ "

Tôi cười cái kết luận của Nga . Cục đá , tôi có biết chai cứng trước đây đâu , tôi tình cảm và yếu đuối lắm nhưng cuộc sống biến đổi ra thế , có ai muốn đâu .

" cho chị đi lại con đường gần cái trường Sư Phạm Mẫu Giáo lúc nãy chị em mình đứng đi em "

Nga chiều tôi , con đường ngày trước , con đường bây giờ , lòng tôi ngày trước , lòng tôi bây giờ , có khác chi đâu , có khác là anh ngày trước bây giờ anh ở đâu , cho nên lòng tôi , lòng tôi khắc khoải khi cứ nhớ mãi về một con đường .. một con đường tôi không thể nào quên ...

VK 5/05

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .