Hèn
Bạn bảo tôi hèn, ừ thì tôi nhận . Tôi hèn lắm bạn ạ , rất hèn và chấp nhận bạn nhổ vào mặt tôi .
Thật tình tôi cũng không hiểu sao tôi lại đi tới mức này , ai nói gì tôi cũng nghe , ai nói sai tôi cũng hiểu tại sao người ta lại phải nói thế , ai nói xuôi , nói ngược thế nào tôi cũng thông cảm được, miễn là người ta còn biết con đường phải quay về và đi lại con đường chính đạo thay vì tà đạo .
Thề với bạn gió bão có đưa đẩy tôi đến trước cửa chùa tôi cũng không bao giờ ăn mày bước vào xin cơm hay trú, bàn chân tôi ô uế , tôi không còn có thể bước vào đó được nữa , họ có xót thương vãi ra tí cơm mong tôi sợ chết bốc lấy mà ăn , tôi thề cũng không bốc . Tôi đợi , tôi chờ những cơn bão khác trong đời , cứ đẩy tôi đâu thì đẩy , cứ đưa tôi đi đâu thì đi , tôi ăn mày các người qua lại , người nào tôi thấy đủ lòng thành để hiểu được tấm lòng ô uế của tôi , chính họ , họ cho tôi tôi mới dám lấy , coi như là sự đồng cảm con người bị đẩy vào chốn không vui mà không hề định trước .
Tôi hèn chỗ đó , chả dám lấn thêm vào tội lỗi , chả dám ví mình như người trong sạch vì với tôi , khi tôi hiểu và thông cảm cho những người làm điều tà đạo , tự tôi đã phạm vô cái tội rất lớn là đồng lõa dù tôi chẳng làm chi . Tôi gián tiếp làm nhẹ cái gánh họ đang mang bằng cách làm nặng gánh của mình vì tôi muốn thế .
Hèn quá hèn á . Tôi không còn lựa chọn nào khác và cuộc đời ơi , đừng xô đẩy tôi vào những chỗ vấy bẩn hơn những chỗ tôi đã thấy nhé .
Cho một ngày thật buồn .
Thứ Năm, 3 tháng 1, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Lưu trữ Blog
-
▼
2008
(38)
-
▼
tháng 1
(19)
- Mù Màu
- Lá Thư Lượm Được
- Tự Răn Mình
- Anh Cứ
- Có Ai Biết Đâu
- Hãy Mở Mắt Ra Nhìn Đời
- Người Đồng Nghiệp Tôi Khóc
- Ngày Của Tôi Bắt Đầu
- Những Sáu Rưỡi Của Tôi
- Một Ngày
- Hèn
- Từ Hiện Thực Cuộc Sống Tới Bài Viết
- Nhớ Mãi Một Con Đường
- Đường Tình Có Dài
- Lá Thư Nhặt Được
- Ngỡ Như Tình Đã Quên Mình - NS Lê Hựu Hà
- Lạc Giữa Đời Thường
- Thư Gửi Thượng Đế
- Phiên Gác Đêm Xuân
-
▼
tháng 1
(19)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét