Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2008

Mù Màu

Mù Màu

Tôi bị mù màu từ nhỏ . Mà mù quái gì, nói thế cho sang, sự thật là tôi thích hai màu nào dù từ trước giờ nó chả bao giờ đi chung nhưng với tôi nó cứ đi chung được cho vui , ai đã làm gì nhau và đã làm gì tôi đâu nào . Ngay tuổi mới lớn , tôi cứ chọn những màu tối mà mặc , bố tôi mắng ôi là mắng , ông bảo tôi con gái mà buồn cứ như trong nhà có đám, tôi cứ trơ trơ ra , ơ , mặc màu nào là do con thích, con không thích làm sao con vận vào người con được mà nói gì nói ghê là .

Giờ ở tuổi tứ tuần , lạ lùng, tôi lại ưa ba cái màu sặc sỡ , trong một đám đông , có lẽ tôi cũng không cần ai thấy mình nhưng tôi muốn tôi tự thấy tôi , thấy một người phụ nữ còn sống, còn suy nghĩ , còn năng động trong tôi, đôi lúc tôi lặng yên như gỗ đá, đôi lúc tôi ồn ào như sóng vỡ , đó cũng là tôi , một người phụ nữ mù màu , lớn rồi thay vì chọn những màu nhã , tôi cứ xanh lá cây, đỏ chói cho sang , cho với lại cái thời xuân sắc tôi đã không đủ can đảm thử qua các màu này .

Ngày buồn, tháng 3 rồi mà trời vẫn tuyết, những hạt đá tròn rơi xuống, trẻ con há miệng ra đớp thật ngộ nghĩnh, trên xe , tôi gạt kiếng xe liên tục nhưng lòng vẫn mong còn giữ được vài hạt tuyết đến khi về nhà cầm lên coi thử nó ra sao trong lòng bàn tay .

Con người là hỗn hợp những chấp nhận và từ chối một cách đến là ngạc nhiên , điều đó làm nên những thú vị trong cuộc đời , điều đó làm tôi cười và sự mù màu của tôi không còn ý nghĩa gì trước những thú vị đó .

Tôi vẫn enjoy đời vô cùng bạn ạ .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .