Thư Gửi Thượng Đế
Bảy năm trước heng, có chức có quyền, ai vào văn phòng lúc ra về cũng phải lấy mẫu giấy nhỏ giữ địa chỉ và điện thoại của con để liên lạc sau đó. Tưởng vậy là hay. Dạ hay chứ sao không, một cô gái tỵ nạn, tới trại chuyển tiếp Thái lan nói tiếng Anh không rành, ra dấu là chính, đi lộn phòng vệ sinh nam vì đi bộ nhiều quá hoa mắt tại sân bay quốc tế Thái. Bỗng dưng ba năm sau một văn phòng làm việc tại Mỹ cho cô ngồi vào và dạy cô cách ứng xử với đời. Hông hay còn gì ?
Chưa hết. Bị giáng chức, đi tìm bình an ở cái chức thấp hơn, ai bảo có chức ham, chứ lúc này cứ nói lái lại hai chữ có chức, thì đó là điều tôi muốn nói về có chức. Nghĩ người ta hại mình, cũng để im, tội gì manh động, cứ xem con tạo quay tới đâu. Ai dè, làm việc khoẻ quá, lên nét, có được chút đời sống xã hội, tập viết lách, tập nhìn đời bằng con mắt riêng, tập chanh chua cho xứng với công lao bị dày vò nơi cái sở tiếp cận với tận cùng xã hội như chính cái tầng lớp mình đang mang, tưởng dở, ai dè lại hay, học bao nhiêu thứ, từ dối trá, lừa lọc tới những móng tay sắt bọc nhung không bao giờ ngờ tới. Nhưng lại ngu, không hận, đi biết ơn những thăng trầm đó vì đã cho ta bay bổng, bay tới tận thiên đàng dù chỉ giây lát.
Rõ khỉ, viết thư cho Thượng Đế, viết như thế này, ông biết mình muốn nói gì, ừa thì nói những gì mình muốn nói.
Lắm lúc thật buồn, qua một vài dòng, có thể hiểu cả một con người và tin vào người ta, nhưng người ta đọc cả hơn trăm bài của mình vẫn nghĩ mình là một linh hồn lạc loài, rơi đại vào thế gian này, lạnh lùng và bàng quang, hỏi thì mới hiểu ra, buồn quá buồn, nhưng buồn trước còn hơn buồn sau.
Đối xử với đời bằng tình, đời trả bằng phụ, cũng hay, cũng chả phải mình hay, là sợ mai mốt đời sau đau đớn phải trả lại bằng cái khác mình không thích, thế nên cứ nay đau mai buồn, trách đời, có được an lòng thêm chút nào đâu, chi bằng chấp nhận.
Tôi đã tin, Thượng Đế đóng cánh cửa tôi đang đi là để dẫn tôi tới cánh cửa khác, tự tôi phải tìm an lạc theo cách của tôi ..
Có phải vậy không Ngài ?
Thứ Tư, 2 tháng 1, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Lưu trữ Blog
-
▼
2008
(38)
-
▼
tháng 1
(19)
- Mù Màu
- Lá Thư Lượm Được
- Tự Răn Mình
- Anh Cứ
- Có Ai Biết Đâu
- Hãy Mở Mắt Ra Nhìn Đời
- Người Đồng Nghiệp Tôi Khóc
- Ngày Của Tôi Bắt Đầu
- Những Sáu Rưỡi Của Tôi
- Một Ngày
- Hèn
- Từ Hiện Thực Cuộc Sống Tới Bài Viết
- Nhớ Mãi Một Con Đường
- Đường Tình Có Dài
- Lá Thư Nhặt Được
- Ngỡ Như Tình Đã Quên Mình - NS Lê Hựu Hà
- Lạc Giữa Đời Thường
- Thư Gửi Thượng Đế
- Phiên Gác Đêm Xuân
-
▼
tháng 1
(19)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét