Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2008

Lá Thư Lượm Được

Lá Thư Lượm Được

Tôi chỉ là người gom góp những mảnh đời của cuộc sống mà viết lại . Bốn năm vừa qua tôi lấy cuộc đời tôi ra làm nhiên liệu chính . Hay hay dở , đó cũng là của tôi . Tôi tôn trọng quyền phán xét của mọi người , dù chê , những đứa con tinh thần này vẫn là của tôi , dù khen , nó cũng chẳng thể là của ai khác .

Nhiều người tự cho mình cái quyền có thể cho người này hay hơn họ lúc này , dở hơn họ lúc kia , đó cũng là quyền tự do mỗi người . Tôi không hề có ý kiến .

Có những ngày tôi viết để có thể cười được vài tiếng cho chính mình ha ha he he

Có những ngày tôi viết để trải lòng mình ra .

Và cũng có những ngày tôi viết để cay đắng những lỗi lầm mình đã phạm .


Tôi viết để giải toả những tâm tư ứ đọng mình có , tôi viết để quẳng cái gánh lo thường nhật của cuộc đời đi vài phút , tôi viết để ngay trong những dòng chữ tôi hiểu tôi vẫn còn là tôi .


Tôi viết không vì lời khen , tôi viết không tìm danh tiếng chi hết , tôi chả vì ai trong cuộc sống mà viết , tôi chỉ vì chính tôi , con người tôi , một con người lạc lõng trong cuộc sống với những tâm tư , khát khao đôi lúc chả thấy mình giống ai trong cuộc đời .

Một người bảo tôi em viết mà không cần người đọc viết làm chi . Đúng đó , tôi viết cho tôi đọc là chính và cho những ai có thể hiểu được những biến chuyển tâm tư trong từng con chữ của tôi , ai không hiểu tôi không trách nhưng tôi viết để động viên một tinh thần , một con người , một tấm lòng, dù đó chỉ là đơn độc cho tôi , tôi vẫn viết , dù tôi chỉ có một bạn đọc là tôi , tôi nghĩ tôi vẫn cầm cây bút cho tới hơi thở cuối cùng vì rốt cuộc lại chỉ có những gì tôi để lại đây còn tồn tại , còn tôi rồi cũng sẽ đi xa .

Nên người đời ơi , tôi kêu gọi một sự thoải mái trong viết lách , tôi muốn chửi là tôi chửi mà không sợ bị cho là bà ấy chửi hổn quá , tôi muốn thương cảm là thương cảm mà không sợ bị cho sao dễ mềm lòng đến vậy .

Vì tôi là tôi , tôi không thể là một ai khác . Người đời ạ .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .