Thứ Năm, 3 tháng 1, 2008

Từ Hiện Thực Cuộc Sống Tới Bài Viết

Từ Hiện Thực Cuộc Sống Tới Bài Viết

Gần đây , bạn bè có vẻ lo ngại cho tôi vì những điều tôi viết hơi bạo và tỏ rõ sự bất bình với cuộc sống . Dạ đúng, dù không hiểu chính xác hay biết rất rõ tôi muốn nói gì trong bài, tôi cũng thấy mình đang chuyển hướng tránh ra khỏi sự nhàm chán của chính mình , tôi đi tìm hiện thực trong cuộc sống rồi cảm để viết thực hơn . Bạn cho đó là sự thật thì đó là sự thật , bạn hiểu nó là sản phẩm óc tưởng tượng của tôi thì nó cũng là thế. Điều tôi quan trọng là vấn đề tôi đặt vào trong đó là suy nghĩ riêng tư tôi muốn chia xẻ với mọi người và cầu mong những câu hỏi xung quanh các vấn đề trong cuộc đời phần nào được giải đáp , hay cuối cùng dù không ai hỏi , tôi vẫn mang các vấn đề đó ra vì đó là sự rắc rối của riêng bản thân tôi , bạn có thể hiểu như vậy cũng được .

Xin cho tôi được tâm sự chút về nguồn gốc của các bài viết .

1) Tâm Sự Một Nhà Văn

Thật sự nếu cho rằng tôi đứng trong vị trí một nhà văn mà viết thì tôi không dám. Lấy từ thực tế của chính bản thân mình , tôi rất buồn khi nơi đây tôi bộc bạch bản thân của mình với một số bạn vì tôi nghĩ làm người trên trái đất này , hạnh phúc duy nhất là hiểu mình và hiểu người , nhưng không , thực tế cho thấy làm người ta hiểu mình chỉ có cái hại nhiều hơn cái lợi , thực tế phủ phàng vô cùng. Thực tế đó gần đây đã thiêu rụi đam mê sáng tác của tôi. Từ đó , tôi đã thi vị hóa cái đau của mình , đặt nó vào hoàn cảnh của một nhà văn được hâm mộ và bị truy lùng bởi bạn đọc để có thể nói lên được mong muốn của mình là đừng, đừng bao giờ bước ra ngoài cuộc đời và để lộ cho mọi người biết mình là ai , người hiểu thì ít , người muốn dò xét xem mình là ai và muốn thiêu rụi đam mê đó thì nhiều , mình sẽ đổ, mình sẽ ngã và sẽ thất vọng với cuộc đời vô cùng nên nếu cho tôi chọn , tôi xin chọn gìn giữ cái gì còn là của mình ngày hôm nay không hề muốn chia xẻ cái đam mê mình có được cho ai hết . Ai muốn mình chia xẻ một cách chân thành sẽ có cách làm cho mình hiểu. Theo tôi , hạnh phúc là tự trong thâm tâm mình cảm được, chẳng ai có thể mang lại cho mình hết từ việc hiểu mình hay hiểu người . Chỉ vô bổ mà thôi.

2) Ngã Ba Của Tôi .

Bài viết này xuất phát từ ý nghĩ tôi giả dụ mình chưa có gia đình tôi thật sự rất lúng túng trong việc chọn bạn đời . Làm sao biết được nửa còn lại mình ở đâu ? Sống với đam mê , tình cảm nhiều hơn là lý trí như tôi thì còn khó gấp trăm lần khi đi tìm hạnh phúc mà ao ước mình sẽ không phải qua đau khổ. Cho dù không nhất thiết có đau khổ mới có hạnh phúc nhưng tôi cũng là con người và cũng như mọi người tôi không phải bao giờ cũng tìm được cái mình muốn trong cuộc sống muôn hình vạn trạng và chuyển hóa liên tục của ngày hôm nay cùng với lòng người thay đổi như chong chóng và không bao giờ muốn dừng lại .

Tôi làm tại sở xã hội , ngày ngày tiếp xúc với những chuyện không vui từ các cô gái , tôi thấm , rất thấm thế nào là nổi đau khi bị lợi dụng , bị ham muốn chia phối , bị hạnh phúc mờ ảo dày vò , tất cả đòi hỏi họ có một cái đầu thật sáng suốt để tự tìm ra hạnh phúc thật của mình nơi đâu chứ đừng như con thiêu thân lao đại vào thứ ánh sáng chói lòa trước mặt mà quên đi đàng sau đó là bóng tối dày đặc .

Trên tinh thần đó , tôi tự trả lời cho mình là thà tôi sống một mình để mỗi sáng nhìn thấy cái ngã ba mà còn biết mình là ai , hơn là nhắm mắt đi đại về hai ngã kia mà cuộc đời không như ý muốn ...


Sự thể là như thế , bạn còn lo cho tôi không ?

Không, đừng lo , tôi ok lắm . Tôi vẫn trung thành với việc viết lách và yêu cây bút của mình vô cùng .

Cám ơn bạn nhé .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .