Cô Độc
Vành Khuyên
Tôi là một tâm hồn cô độc.
Tử vi tôi nói vậy mà. Tôi đâu có muốn. Suốt đời tôi thấy mình cô độc trong cái cuộc đời đầy đủ hết tiếng cười, niềm vui và hạnh phúc này.
Tôi cô độc thật đó. Cô độc mà không cần cái sao Kế đô gì chế ngự trong cái năm nào tôi từng chửi thề cuộc đời sao mà chả có lấy một anh đi bên cạnh cho cái cô độc vơi bớt đi.
Có người bên cạnh tôi vẫn cô độc. Tôi cho như vậy là mình sống.
Tôi cô độc ngay cả trong hạnh phúc, niềm vui của chính mình.
Những người thân của tôi ráng chia xẻ với tôi lắm. Tôi nhìn thấy rõ như vậy. Họ theo dõi những điều tôi làm. Họ nói ra những lời tôi đã từng không ngờ họ hiểu tôi rõ như thế.
Vậy mà tôi cứ đổ cho đời sống chả ai hiểu tôi.
Vậy mà tôi cứ đổ cho cuộc đời đã một lần xô tôi xuống vực tàn nhẫn, vô cùng tàn nhẫn và bất ngờ khiến tôi không kịp hiểu tại sao, tôi đã làm gì để nhận một kết cuộc thê thảm như vậy khi nhìn đứa con hấp hối và ra đi trong đau đớn.
Và tôi đổ cho kiếp sống đã một lần nhìn thấy tôi dẫy chết vì những lý tưởng vì những suy nghĩ tôi cho là đúng bị dẫm nát, bị chà đạp. Tôi không còn biết mình là ai, ở đâu, làm gì. Và dù tôi đang còn nơi đây, tôi chỉ sống gượng gập từ cái lần dẫy chết đó.
Tôi đổ cho số phận đã đưa tôi tới một nơi tôi mong đợi mà hóa ra lại là một nơi biến tôi thành người tôi không mong đợi.
Suốt đời này, tôi mãi là một con người cô độc đi tìm nhân dáng của mình.
Tôi có cảm giác những người thân đang bên cạnh hiểu được điều đó. Họ sợ bước tới sẽ xúc phạm sự cô độc của tôi. Họ chỉ nhẹ nhàng chạm vào nó chỉ đủ để tôi hiểu, họ hiểu tôi cô độc.
Tôi còn đòi hỏi gì hơn ... Tôi rất là cô độc .
Vành Khuyên
Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét