Quán Bút Trẻ xin giới thiệu một cây bút rất trẻ khác kỳ này là em Nguyễn Huy Khang. Em sinh tháng 7/1978 tại Sài gòn, qua Mỹ lúc em mới 15 tuổi, lúc đó tự em nhận biết em không còn rành tiếng Việt lắm khi phải tiếp cận và học hỏi một ngôn ngữ mới trong một môi trường sống hoàn tòan mới. Nhưng với tình gắn bó và lòng tha thiết yêu tiếng mẹ đẻ của mình và rất may em được kế thừa thơ văn của ba em Nguyễn Huy Khang đã sáng tạo ra những sản phẩm tinh thần rất độc đáo qua thơ và qua những mẫu truyện ngắn em có để nói lên được những ao ước, trăn trở, khát khao rất bình dị, rất con người của lứa tuổi em đang có trong giai đoạn trưởng thành và đối diện với những thử thách của cuộc đời.
Em không có bút hiệu nào khác ngoài Nguyễn Huy Khang, em cùng với 9 người bạn thơ khác của mình xuất bản " Có Những Niềm Riêng " vào tháng 2/2005 .
Mời bạn đọc của Quán bút Trẻ đến với Nguyễn Huy Khang trong những sáng tác sau đây .
Trân trọng .
Chùm Hoa Cuối
Vừa vào trong nhà Thu Hương thì Nhi đã lanh tay kéo Hương ngồi xuống sofa, miệng nói không ngớt.
- Mày bình tỉnh ngồi xuống đây, ngồi xuống tao kể cho mày nghe Hương ơi!
- Gì đây nhỏ, nhỏ đừng làm tao sợ nhe, mày bị đụng xe hả nhỏ ?
- Làm gì có, chời ơi, chuyện của mày chứ không phải của tao - Nhi xua tay vừa thở hổn hển lấy lại tinh thần - Mà mày phải bình tỉnh nghe tao kể mới được.
- Được rồi kể đi, chuyện tao mà mày lại kể cho tao nghe, tức cười ghê nhỏ. Thu Hương cười, hai đồng tiền lộ ra trên khuôn mặt vừa mới thức giấc của nàng. Lòng nàng nghĩ chắc là chuyện tối qua nàng không thể đi xem phim cùng Hoàng Nam, người yêu của nàng, nên chàng giận và gọi mách với nhỏ Nhi thôi chứ gì, vậy mà cũng làm ra vẻ quan trọng, nhỏ này thiệt tình.
- Mày để tao kể cho mày nghe, số là hồi sáng này tao chở má tao đi làm. Mày biết đường 309 chứ gì, tao gặp Hoàng Nam của mày kìa.
- Gặp thì gặp có sao đâu, làm như mày mới gặp lần đầu không bằng...
- Không phải - Nhi cắt ngang, miệng rối rít như chim chìa vôi - Tao gặp thằng chả chở con nào từ trong khách sạn bên kia đường phóng ra, hình như là con nhỏ Nhật hôm bữa đi ăn chung với tụi mình đó.
- Thôi đi, chắc sáng mày bị hoa mắt rồi nhỏ, làm gì có chuyện...
- Tao nói sự thật mà mày không tin, không lẽ ổng mà tao cũng nhận không ra. Tao thề nếu tao hoa mắt thì ra đường xe cáng tao đi.
- Thôi đừng thề...để tao...tao hỏi ảnh xem sao... - Hương cảm thấy tim mình như có hàng ngàn mũi kim châm, như đang bị ai vò xé ra từng mảnh nhỏ, đau nhói. Đưa con bạn ra cổng, Hương quay vào thấy đầu óc mình choáng váng. Nàng lấy lại bình tỉnh và quyết định phải hỏi Nam cho ra lẽ việc sáng này.
- A lô, anh Nam đó hở, anh đang ở đâu đó - Giọng Hương run run.
- Ồ em, anh đang trên đường về nhà, nãy chở đứa bạn đi công chuyện tí.
- Đi công chuyện gì sớm thế, bạn trai hay bạn gái đây ? - Nàng vừa hỏi vừa cười, cố gắng giữ bình tỉnh để không bật thành tiếng nức nở. Tánh Hương là vậy, Hương yêu ai thì hiến dâng hết mình, chỉ mong rằng người nàng yêu đừng lừa gạt tình cảm của nàng, dù chỉ một lần thì nàng cũng sẽ không tha thứ đâu. Quen Nam từ thời trung học cho đến lên đại học thì cũng đã hơn ba năm, tình yêu nào không có sóng gió, Hương hiểu điều đó và càng yêu Nam nhiều hơn vì tánh chung thủy của chàng. Hoàng Nam thì lắm tài, nhất là học hành và văn thơ thì hết ý nên con gái mê như điếu đổ, tuy không đẹp trai nhưng vì có đồng tiền thật sâu bên má nên ai gặp cũng khen là có duyên. Từ ngày Hoàng Nam gặp Thu Hương, cô học sinh mới chuyển trường có mái tóc dài bền bồng như sóng lượn, khuôn mặt trái xoan với nụ cười quá dễ thương đã đắm chìm vào trái tim chàng. Thuở ấy cả bọn năm đứa cùng để lòng yêu Hương, và Uyên Nhi đã không còn là mục tiêu hàng đầu nữa, Hoàng Nam là người duy nhất đã lọt vào mắt xanh của cả hai nàng. Chuyện tình tay sáu tay bảy có gây cấn đến đau thì có ngày cũng kết thúc, bốn đứa bạn thân của Hoàng Nam chấp nhận sự thật, còn Uyên Nhi lại trở thành bạn thân nhất của Thu Hương. Còn Hoàng Nam thì nghiễm nhiên trở thành người yêu kề vai của nàng. Ba năm tình yêu có biết bao kỷ niệm đẹp, cả ba Hoàng Nam, Thu Hương, và Uyên Nhi cùng được nhận vào Temple University rồi học chung với nhau từ đó. Hoàng Nam không lúc nào ngưng tình yêu sôi nổi của mình, sáng chàng đón đưa, đêm về gọi phone đọc những bài thơ tình chàng viết tặng. Giông tố sẽ ngưng, lũ lụt sẽ dừng, núi non sẽ không bao giờ lở nếu như không có chuyện xảy ra sáng hôm nay, một chuyện mà Hương sẽ không bao giờ tha thứ cho chàng nếu như Uyên Nhi không bị hoa mắt.
- Sao, anh trả lời em đi chứ, sao anh suy nghĩ lâu quá vậy ? - Giọng nàng giờ đây đã nặng nề hơn.
- Wow, sao mới sáng sớm cô bé yêu của anh đã đóng mặt ngầu với anh thế này. Thì anh đã chẳng nói là anh chở đứa bạn đi công chuyện đó sao. - Nam cố cười hiền hoà để dịu cơn phẩn nộ của người yêu. Chàng biết lâu nay nàng rất dễ giận và giận rất lâu, nên phòng cháy hơn là chữa cháy, chàng nghĩ thế.
- Anh nói dối! - Hương thét lên - Anh đi với con Hana vào hotel chứ đi công chuyện gì. Đừng có dối em nữa biết chưa.
Rồi nàng oà lên khóc nức nở. Bên kia đầu giây Hoàng Nam hết sức bất ngờ, lòng chàng bối rối không yên. Từ trên lầu, ba má Thu Hương gọi vọng xuống.
- Hương con, chuyện gì đó, mới sáng sớm đã cãi nhau với thằng Nam rồi à!
- Dạ không có má, ảnh chỉ chọc con cười thôi. Má đi ngủ đi, sorry mommy. - Nàng lại nhấc phone đưa lên tai. - Anh Nam, mình ra ngoài nói chuyện nha.
- Được rồi, để anh qua đón em.
- Thôi khỏi cần, anh chờ em ở chổ cũ đi, em sẽ chạy ra.
Hoàng Nam đốt một điếu thuốc xoay qua xoay lại giữa hai ngón tay. Sáng mùa Thu trời se se lạnh. Chàng đã ngồi đây đợi thật lâu mà vẫn chưa thấy bóng Thu Hương đâu. Những chiếc lá đầu mùa có chiếc vội thay màu rơi nhanh lưng chừng xuống rồi hồn nhiên đậu lên trên dòng nước. Xe cộ bên kia dòng đã bắt đầu đông hẳn lên với vài ba tiếng còi kêu inh ỏi của những xe tải chở hàng. Lòng chàng giờ đây buồn rũ rượi, bụng thì đói meo nhưng lấy tinh thần đâu để mà ăn với uống. Chàng chỉ còn biết ngồi chờ. Cuối cùng thì Thu Hương cũng đến. Trong cơn bực tức rối mù, tuy nàng không trang điểm, quên chải lại mái đầu nhưng nhìn Thu Hương vẫn đẹp như nụ hoa hồng mới nở buổi sớm mai. Và vì vẻ đẹp vừa quyến rũ lại vừa có thể giết người đã làm cho Hoàng Nam càng tỏ ra bối rối vô cùng.
- Hương, hãy nghe anh giải thích...- Hoàng Nam nắm lấy tay nàng và xuống giọng hết sức ngọt ngào.
- Giải thích ? Anh còn gì để mà giải thích ? - Hương ngắt lời - Anh có giải thích thế nào thì em cũng không tin đâu. Đồ lừa gạt!
- Em vừa mới nói cái gì ? - Hoàng bắt đầu nổi nóng - Em nói ai lừa gạt em đây, em đã thấy cái gì mà đã nói xàm lên thế ?
- Ừa em là vậy đó, được chưa ? Em xàm lắm mà! - Thu Hương tức tưởi - Anh đi tìm con nhỏ Nhật gì đó của anh đi.
- Em đừng có ngang bướng thế được không ? - Nam hét lên giận giữ.
- Ngang bướng ? Ừa em ngang bướng. Còn anh ? Lừa gạt!
- Em nói ai lừa gạt em đây, anh không hề...
- Anh đó, là anh! - Hương thét to.
- Anh không có!
- Anh đừng giả vờ, em đi đây, từ nay em không muốn gặp anh nữa. - Thu Hương quay lưng chạy vội vã về chổ đậu xe, để quên những giọt nước mắt nóng bổng mà thơ ngây, quả quyết mà mềm yếu của nàng bay vào trong gió.
- Thu Hương! - Nam gọi theo - Hãy tin anh một lần có được không!
- Thu Hương!!!
Chiếc Honda Accord đã chạy khuất xa mà Nam vẫn còn đứng nhìn theo thất vọng tràn trề. Chàng biết những gì Thu Hương nói là sẽ làm, rồi đây nàng sẽ tự nguyện biến mất trên những con đường quen thuộc của hai đứa...Rồi đây...rồi đây...chàng sẽ sống ra sao...
***
Một năm thấm thoát mà trôi qua nhanh thật. Nhớ ngày ba má ra tận cổng tiễn Thu Hương đi học xa tận Penn State University mà giờ đây đã vỏn vẹn một năm. Từ ngày quyết định rời xa Hoàng Nam thì nàng chuyển trường lên một thung lũng xa xôi để học. Hòng để tu tâm hay để không muốn thấy cái bộ mặt sở khanh của người yêu thì không biết, nhưng chỉ ít lâu sau nàng đã có một tình yêu mới. Sống nơi thung lũng đầy lá vàng, cảnh quá lãng mạn dễ làm cho người ta mau quên chuyện dĩ vãng. Và như để xoa dịu nỗi đau ngày nào, Lê Trung đã đến với nàng như một cơn gió mát trong buổi trưa hè nóng nực. Chàng không sôi nổi cuồng nhiệt như Hoàng Nam nhưng bù lại Lê Trung là một chàng trai sống vì mọi người, và dĩ nhiên là vì nàng là hơn cả. Chàng không biết làm thơ nhưng mười ngón tay ghi-ta đã làm hồn Thu Hương mê mẩn lạc mất lối về. Thu Hương chưa biết đây có phải là tình yêu hay không nhưng đối với nàng âu cũng mãn nguyện. Hôm nay nàng thu dọn lại hành lý, trả phòng để trở về nhà sau một năm học có lắm nỗi buồn vui. Lòng nàng chợt chùng xuống khi nghĩ đến Hoàng Nam. Bao nhiêu kỷ niệm từ bấy lâu nay tưởng đã thành tro tàn bất chợt bay về ngang trước mặt. Và thế là nàng bật khóc. Lê Trung cũng xúc động không kém, ngỡ người yêu buồn buổi chia ly nên chàng bước đến ôm chầm vỗ về nàng.
- Em có cần anh đưa em một đoạn đường không ?
- Thôi được rồi anh, lát anh phải đi dự party đó mà. Em không sao đâu.
Bỏ đằng sau những ngày tháng chan hoà tiếng đàn giọng ca Lê Trung, những đoạn đường có lá Thu bay ngập lối và ánh đèn vàng về đêm tiếc nuối, Thu Hương nhấn mạnh chân ga. Việc đầu tiên sau khi về nhà gặp ba má là Hương sẽ tìm gặp Uyên Nhi. Không biết bây giờ con nhỏ đã ra sao hơn năm tháng không hề liên lạc. Ừ, còn cả Hoàng Nam nữa, cũng đã một năm rồi còn gì. Xưa trước khi ra đi Thu Hương có lái xe qua chổ làm của chàng vài lần như để chia tay. Vài tờ thư xin lỗi của chàng Thu Hương vẫn còn giữ bên mình như thầm mong một ngày nào đó...Có lẽ lòng nàng ít nhiều cũng hối hận về sự rời xa một cách thầm lặng của mình. Nhưng thôi, Thu Hương nghĩ, tất cả giờ chỉ còn là quá khứ. Biết đâu giờ Hoàng Nam cũng đã có một tình yêu mới và đã quên nàng mất rồi.
- A lô, Uyên Nhi hả nhỏ ?
- Á, mày về khi nào, ăn cơm chưa, tao chưa ăn gì cả, đi ăn nha, tao qua rước mày.
- Okay thôi, qua nhanh lên nhỏ, dạ dày tao đang biểu tình đây.
Suốt bữa ăn Uyên Nhi líu lo kể mọi chuyện trên đời, nào là chuyện mình đã cặp bồ với một tên rất phong độ, rồi chuyện thi cử được điểm cao. Thu Hương ngồi nghe, lâu lâu lại cười phá lên đồng tình với câu chuyện, nhưng cũng đang sốt ruột chờ cô bạn mình kể chuyện của Hoàng Nam. Không hề, cho đến lúc trên đường về vì không thể chờ nỗi nữa Thu Hương đành phải gợi ý.
- Thế còn Hoàng Nam, anh ấy dạo này sao rồi ?
- Ủa, thế mày vẫn chưa biết tin gì sao ? - Nhỏ Nhi trố mắt ngạc nhiên.
- Tin gì là tin gì - Tim nàng bỗng đập lên thình thịch - Ổng đã cưới vợ ?
- Ồ không, làm gì có...anh ấy...- Giọng Nhi chợt buồn buồn - Anh ấy...dọn đi xa rồi.
- Ủa, tao đâu có hay biết gì, giờ ảnh đang sống ở tiểu bang nào ?
- Không xa như thế đâu, ờ mà cũng gần đây lắm, để tao đưa mày đi thăm ảnh. - Nhi vòng đầu xe và chạy về hướng 309.
- Thôi bây giờ tao đi thăm thì kì quá, để bữa nào mày hẹn ảnh ra quán nước... - Thu Hương đỏ mặt, nghĩ đến tình yêu khi xưa của nàng và Hoàng Nam, lòng nàng bỗng thấy lâng lâng khó tả.
- Thôi đi bây giờ đi, ảnh...ảnh...không ra được đâu.
- Mày làm gì ấp úng thế nhỏ kia, lại có bí mật gì đây nhỏ ? Hương thò tay cù lét Uyên Nhi bắt cô bạn mình phải kể ra tất cả.
- Ui nhột quá đi nè, để tao lái xe, ừ thì đến ngọn đồi đó thì mày sẽ biết.
Ngọn đồi, Thu Hương thầm nghĩ, Hoàng Nam không thể ra gặp thì chỉ có một trong hai lý do. Chàng chắc đã cưới vợ, hoặc đi tu trên đồi núi nào gần đây cũng không chừng. Nghĩ đến mà Hương thấy buồn buồn, hối hận vì đã làm cho chàng buồn lòng không ít.
- Hương nè - Nhi khịt mũi hỏi - mày còn nhớ chuyện hôm xưa không ?
- Chuyện...đó đó hả, tao đã quên rồi.
- Rồi mày có tha thứ cho anh Nam không ? - Nước mắt Nhi bây giờ đã lăn dài xuống hai bên má. Thu Hương mải mê nhìn những ngọn đồi chạy băng băng ra phía sau nên không để ý đến những dòng nước mắt xót xa ấy.
- Mày cũng nói là chuyện hôm xưa đó mà, tha thứ hay không thì cũng đã xưa rồi.
- Hương, rồi mày có tha thứ cho tao không ? Chuyện hôm đó đó, cũng rất có thể là tao nhìn lộn người.
Hương nghe câu nói đó chợt bàng hoàng như người vừa tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài. Cũng rất có thể là Nhi đã nhìn lầm người. Có phải là mình quá nóng nảy vì ghen tuông bóng gió chăng. Không biết rồi đây khi gặp lại ảnh, ảnh có còn yêu mình như xưa không, và mình...trời ơi giờ mình đã có người khác mất rồi...
Xe dừng lại trên đồi đã lâu mà Thu Hương vẫn còn trong vòng suy nghĩ miên man. Nhi vỗ nhẹ vào vai cô bạn và và chỉ tay vào bia đá trước mặt
- Anh Nam...giờ ảnh đang yên nghỉ nơi ngọn đồi này. - Nhi bật khóc nức nở, những giọt nước mắt vừa thương tiếc lại vừa hối hận từ lâu giờ được dịp tuôn trào ra ngoài long lanh, long lanh. Thu Hương đứng chết lặng ngẩn ngơ như không tin vào mắt mình. Phải rồi, gương mặt hồng hào có nụ cười duyên đây mà. Nguyễn Hoàng Nam, 1979 - 2002. Không thể nào, không thể nào, Nhi ơi mày đang gạt tao có phải không Nhi. Anh Nam, anh đang ở đâu ra đây đi đừng gạt Thu Hương mà...
- Anh Nam ơi, em tin anh rồi...anh hãy trở về đi...Em đã tin anh...anh Nam!
Trời bất chợt đổ cơn mưa. Mưa mùa Hạ không lãng mạn bằng những lá mưa Thu nơi thung lũng, không thánh thót như những tiếng đàn giọng hát Lê Trung. Mưa chỉ vô tình gợi lại nỗi đau của kỷ niệm, quá khứ chất chồng lên quá khứ, và tương lai vẫn cứ thế lập lại dòng phim cũ khi một người nằm ở lại tiễn một người đi...
HẾT
Huy Khang
Thu Nào Em Yêu Anh
Cơn mưa đầu Hạ vừa mới dứt, tia nắng hồng hôn lên những chiếc lá vàng còn sót lại khi mùa Thu đi qua nằm lặng lẽ hai bên đường. Dòng người lại tấp nập, khệ nệ xách những thùng đồ ra xe. Giờ chia tay đã bắt đầu cho vài cặp tình nhân khi có một người về vẫy tay chào người ở lại. Ai nấy cũng bịn rịn với cái không khí tươi mát của học đường Penn State. Riêng Lê Trung, một chàng nghệ sĩ có mái tóc dài chấm mắt chạm vai, và đôi bàn tay chơi ghi-ta tuyệt vời chỉ vừa từ giã người yêu cách đây vài tiếng, cũng vội vàng sửa soạn cho buổi tiệc ban chiều của nhóm VSA (Vietnamese Student Association). Anh rất nhớ đến Thu Hương, dù chỉ vừa mới chia tay với nàng. Lần đầu tiên gặp mặt trong buổi liên hoan nhóm, thì nàng đã là người nỗi bật nhất khi được hàng chục bàn tay của đám con trai bầu làm thư ký cho nhóm. Vẻ đẹp và lời nói dịu dàng của Thu Hương một lần nữa lại chiếm trọn cảm tình của biết bao người từ khi rời xa tình nhân cũ. Lê Trung nhìn lên đồng hồ. Đã hơn 4 giờ chiều, anh xách cây đàn của mình và vội vã bước ra xe.
Chạy qua hai con phố là đã đến nhà của Ngọc Thành, Lê Trung có vẻ hơi bất ngờ với số người đi dự đang đứng trò chuyện trước cửa. VSA có rất nhiều thành viên nhưng đa số đều rất lười đi họp, nhất là đám con trai họ chỉ biết học xong là dẫn nhau đi chơi điện tử hoặc mua bia vào phòng nhậu hàng tuần. Trung không quên bắt tay ông Anderson, người thầy đã giúp đỡ anh và Ngọc Thành rất nhiều trong lớp Advance Accounting. Một cái đầu trong nhà ló ra.
- Mời các bạn vào trong đi chứ, đứng ở ngoài hoài không mỏi giò hay sao ? - Thành gọi to. - Chà Lê Trung đó hả, vào đây chơi vài bản nhạc cho các bạn vui coi mậy.
Một cái nháy mắt ra hiệu của Ngọc Thành cho Trung. Hai đứa chơi rất thân với nhau từ đầu năm học đến giờ nên Trung đã hiểu ý ngay là có...rất nhiều con gái trong nhà và Ngọc Thành thì muốn anh trổ tài cho họ xem. Quả thật trong nhà đông kín người, những đứa con gái đi qua đi lại, cô thì trãi khăn bàn, cô thì lo đi lấy thêm đá bỏ vào trong chậu. Phòng khách của Ngọc Thành tuy là nhà mướn nhưng khá rộng, là địa điểm hội họp và tiệc tùng của cả nhóm. Lê Trung bị đập vào vai một cái đau điếng.
- Anh Trung!
Chàng quay lại, ngạc nhiên nhìn cô gái trước mặt đang mĩm cười với mình.
- Anh không nhớ em là ai sao ? - Cô gái nhíu mắt cười.
- Em gái tao đó, mày quên rồi sao Lê Trung. - Ngọc Thành choàng lên vai Trung kéo chàng đi ra sau hè. - Sao rồi, từ giã với " bà xã" có khóc miếng nào không ?
- Mày thật khùng - Trung phì cười - Tao mà khóc, có bả khóc thì có.
- Thôi lại xạo đi, mày không sợ bị Hương xù đẹp đến khóc sao mà còn giả bộ.
- Xù thì...xù chứ, tao chẳng biết sợ là gì. Không có em này thì có em khác thôi. - Trung khui nắp chai bia uống một ngụm, nhăn mặt lại vì bia còn quá đắng.
- Thôi gọi tao bằng "anh hai" một tiếng đi, tao gả em gái tao cho mày - Thành đưa tay chỉ về phía em mình, hóm hỉnh - Lúc đầu năm nó lên thăm mày có gặp, mày quên rồi sao, âu cũng là duyên phận...
- Duyên phận cái đầu mày, để cho tao yên, khùng hoài - Trung giơ nắm tay đấm vào gió rồi kéo thằng bạn lên lại phòng khách - Đi lên thôi, không khéo chẳng còn gì để mà ăn là phải đớp mì gói đó.
Suốt buổi tiệc một người con gái thường hay liếc nhìn Lê Trung và cười với chàng rất thiện cảm. Người đó là Ngọc Điệp, em gái Ngọc Thành. Hai anh em giống nhau ở nơi xống mũi cao kiêu hãnh và đôi mắt nửa tinh nghịch, nửa thần bí.
- Xin giữ im lặng! - Ngọc Thành gõ đũa vào ly, dõng dạc - Và xin giới thiệu với các bạn một nghệ sĩ...nghiệp dư của Penn State, Lê Trung, sẽ gởi đến các bạn những tiếng đàn êm ái và giọng ca đầm thấm nhất chưa từng được nghe từ trước đến nay. Xin cho một tràn pháo tay.
Cả nhóm vỗ tay rần rần. Ngọc Điệp bỏ ly nước xuống, ngồi chống hai tay lên cằm chuẩn bị lắng nghe, đôi mắt không rời khỏi hình bóng Lê Trung. Lê Trung đằng hắng vài tiếng rồi bắt mười ngón tay vào dây đàn, rung lên từng điệu.
Mùa Thu lá bay em đã đi rồi
Vỡ tan ôi bao kỷ niệm lứa đôi...
Căn phòng im thinh thít lắng nghe. Lâu lâu có hai ba mái tóc dài chụm lại to nhỏ, mắt nhìn về phía Lê Trung. Trên cái sofa dành riêng cho một người ngồi, anh vẫn say sưa với tiếng đàn dòng nhạc, đầu óc thì đang suy nghĩ về những ngày tháng khi có Thu Hương bên mình. Kết thúc bài hát là một tràn pháo tay dài nhiệt liệt của thành viên. Lê Trung cười đón nhận, chào mọi người, rồi lại bước ra sau hè ngồi đó. Ngọc Thành không thấy được tâm tư của bạn mình nên vui vẻ nói chuyện cùng các thành viên. Duy chỉ có Ngọc Điệp là biết rõ hơn cả. Nàng rót một ly cô-ca mang ra sau hè mời Lê Trung.
- Anh đang nhớ nhà, hay đang nhớ bạn gái có phải không ? - Điệp ngồi xuống bên cạnh Lê Trung, mái tóc dài để xoã bên kia vai được tia nắng chiều tô thành màu nâu tuyệt đẹp. Trung cười buồn, nhưng lại muốn trêu cô em gái thơ ngây của bạn mình.
- Em còn nhỏ, biết gì đến yêu đương mà bạn trai với bạn gái đây cô bé, coi chừng anh mét lại với anh Thành cho coi.
- Hứ, em đã 18 rồi còn gì, mùa sau em sẽ vào học trường này đó, có hoan nghênh em không, chàng nghệ sĩ ? - Điệp liếc chàng, nụ cười còn mang một điều gì đó rất hứa hẹn.
- Dĩ nhiên, nhưng chắc anh phải làm đơn chuyển trường mất, hai anh em mà hùa nhau ăn hiếp anh thì chịu sao thấu. - Trung ghẹo đùa.
- Hứ, ai thèm ăn hiếp anh làm gì, người ta...- Ngọc Điệp bỏ dở câu nói của mình, đỏ mặt nhìn đi chổ khác, về hướng núi đồi xa xa. - Điệp muốn đi lên cái đồi đằng trước đó, nghe anh Thành nói ban đêm ở trên đồi mà ngắm trăng thì tuyệt lắm, phải không anh ?
- Chời, hai anh em của Điệp sao mà lãng mạn thế, anh chỉ thấy lên đó sẽ làm mồi cho muỗi thôi.
- Không được đâu - Điệp nắm lấy cánh tay chàng nhỏng nhẻo - anh phải dẫn em đi một lần cho biết, người ta thích ngắm trăng mà.
Trung trố mắt, hơi bất ngờ trước lời đề nghị khá dạn dĩ của Ngọc Điệp, nhưng cũng gật đầu hứa đại cho qua.
- Tối nay nhe! - Điệp vui mừng nói.
- Tối nay ?
- Anh hứa rồi đó mà - Nàng lại nhỏng nhẻo lắc lắc đầu.
- Ừ thì...tối nay thì tối nay vậy.
Ngọc Thành lắc đầu từ chối lời mời đi ngắm trăng khá hấp dẫn của Lê Trung và Ngọc Điêp. Số là Thành đã có hẹn với người yêu đi ăn tối với ba má nàng. Lòng Thành vừa phấn khởi lại vừa lo âu cho buổi gặp đầu tiên với "ba má vợ" tương lai.
- Hai đứa mày đi ngắm trăng đi, tao phải sửa soạn để đi ngắm...mặt ông bà già của Thùy Phương đây. Ê, tao giao em gái tao cho mày đó, - Thành ghé vào tai Lê Trung nói nhỏ - có chuyện gì tao "xử đẹp" mày.
- Chuyện gì là chuyện gì, khùng quá đi - Trung nhăn mặt, vỗ vào vai thằng bạn - Mày yên tâm, mày biết tao mà!
- Tao chỉ sợ cái câu "lữa gần rơm..."
Thành chưa nói dứt câu thì Lê Trung đã bị Ngọc Điệp kéo đi ra cửa. Chàng gọi với theo.
- Nhớ ngắm luôn phần của tao luôn nha!
Trung cho xe dừng lại dưới chân đồi. Nắng tà dương đã tàn, nhường lại cho những ánh đèn vàng nằm dọc theo lối đi lên đỉnh. Không chỉ riêng Trung và Điệp có mặt đêm nay để ngắm trăng. Vài cặp tình nhân ngồi chụm đầu vào nhau mấy góc đang nhỏ to nói chuyện và hôn nhau âu yếm. Ngọc Điệp kéo tay Trung đi tìm nơi vắng vẻ nhất nhưng lại rất thoáng khi nhìn lên cao. Thấp thoáng đã có dăm ba vì sao mọc trên trời làm cho màn đêm càng thêm lãng mạn.
- Hôm nay chắc không có trăng - Trung lên tiếng phá đi bầu không khí yên tĩnh.
- Sao anh biết ? Mình ngồi đây chờ thêm tí nữa, thế nào trăng cũng xuất hiện cho coi.
- Em và Thành thích ngắm trăng lắm hả, anh thấy trăng có gì đẹp đâu. - Trung hỏi vu vơ, lòng chàng đang nghĩ đến những chiếc lá vàng mùa Thu hôm nào đi bên Hương. So với trăng thì những chiếc lá ấy còn đẹp hơn cả vạn lần. Rồi chàng lại thầm hỏi không biết bây giờ Thu Hương đang làm gì, có nhớ đến chàng hay không. Khi trở về với thực tại thì Lê Trung trố mắt nhìn sững khi thấy trước mặt mình là hai đôi mắt nhắm nghiền lại với đôi môi đang đưa về phía chàng. Khuôn mặt thơ ngây đang hồi hợp chờ đợi điều gì đó sẽ xảy ra để đạt được niềm mơ ước của một người con gái đang yêu thâm. Nhưng Lê Trung thì chỉ thấy bàng hoàng, chàng nắm lấy hai vai của Ngọc Điệp khẽ nói.
- Cô bé, đang làm gì thế, trăng ở trên trời kia mà!
Giật mình Ngọc Điệp mở to mắt ra nhìn anh, vừa mắc cỡ lại vừa ngượng ngùng nên cả mấy phút sau nàng mới có thể mở miệng hỏi bắt chuyện lại.
- Anh Trung nè, cho Điệp hỏi, vậy chứ bạn gái anh đẹp lắm phải không ?
- Bạn gái anh, ừ thì cô ta rất có duyên và rất hiểu ý anh. Anh thì anh không coi trọng bề ngoài lắm đâu, miễn sao hai người hiểu và tôn trọng nhau là được rồi. Em nghĩ anh nói có đúng không ?
Ngọc Điệp không trả lời. Nàng ngước đầu lên trời cao thăm thẳm. Trăng đã lên. Trăng hôm nay sao hờ hững thế, đã mất đi cái đẹp của những đêm khác. Ôi trăng lạnh lùng biết bao, ta ghét trăng rồi. Nàng thấy con tim chợt nhói đau, đã từ lâu nơi mí mắt tự dưng ngấn đôi giọt lệ rồi chảy lăn tròn xuống má. Nàng quay đầu che đi cảm xúc của mình sau mái tóc dài. Mi không thể để cho anh Trung biết là mi khóc, biết chưa, ảnh sẽ chê mi là con nít, sẽ không đếm xỉa gì đến mi nữa.
Sáng Lê Trung ngủ dậy thật trể. Đêm qua sau khi đưa Điệp về chàng lái xe chạy thẳng đến công viên nơi Thu Hương và chàng thường ngồi sau buổi học. Và Trung ngồi đó nhìn ánh đèn đêm lờ mờ rọi sang, lòng buồn biết bao khi biết mình phải xa cách người yêu cả ba tháng Hạ dài đăng đẳng. Ngọc Thành gõ cửa mời chàng đi ăn mãi mà không ai ra mở, bèn gọi phone vào trong. Lê Trung uể oải bước xuống giường mở cửa cho thằng bạn, chàng không muốn đi đâu cả vì vẫn còn muốn nghỉ thêm một hồi nữa. Ngọc Thành móc vào túi áo ra trao cho Trung một tờ thư rồi tạm biệt.
- Thôi mày ở đây chơi vui vẻ, tuần sau mới bắt đầu lớp hè phải không. Tao chạy về với đứa em thăm nhà một tuần, nhớ đi tìm sách cũ mua hộ tao một cuốn với.
Chào thằng bạn thân xong, Trung đóng cửa vào trong ngồi phệt xuống giường mở thư ra đọc. Thư của Ngọc Điệp viết gởi cho chàng dài cả hai trang với nét chữ đẹp vô cùng. Lá thư còn để lại một chiếc lá vàng nhỏ nằm gọn bên trong.
Ngày... tháng...
Anh Trung mến:
Trước khi về nhà em còn muốn gặp lại anh một lần nữa, chứ chờ đến mùa Thu sau thì lâu quá đi, nhưng em lại không có đủ can đảm để đi gặp anh, mong anh đọc thư như đã nhìn thấy em, anh Trung nhé. Anh còn nhớ đầu Thu rồi mình gặp nhau đó không. Anh đã nói với anh Thành là anh thích nhất mùa Thu vì mùa Thu có lá vàng rơi ngập lối. Em cũng rất thích mùa Thu, chỉ vì mùa Thu mang đến Penn State nhiều cơn gió mát, thổi mái tóc của chàng nghệ sĩ bay bồng bềnh, bồng bềnh...
....Anh Trung, mùa Thu nào, anh nhỉ, mùa Thu nào em đã biết nhớ anh.
Gởi anh một nụ hôn trong chiếc lá,
Ngọc Điệp
HẾT
Nguyễn Huy Khang
Một Ngày Tình Chết
Lê Trung bực dọc nốc cạn chai bia. Anh nhìn lên đồng hồ treo tường. Đã gần 5 giờ sáng. Anh nghe được những con chim gọi nhau bên ngoài. Lê Trung đứng lên mở màn cửa sổ. Trời đã hừng sáng. Một vài con se sẻ bay lượn vòng vô tư trên bầu trời. Nhưng trước cảnh bình yên của thiên nhiên ấy đã không nguôi được cơn giận hờn của anh. Anh vò đầu cho mái tóc dài lãng tử càng rối bù thêm. Mình đã làm lỗi gì ? Tại sao em lại vô tình đến thế ? Lê Trung kéo mạnh màn cửa xuống. Có lẽ từ đầy, Penn State chỉ còn lại một mùa đông buồn bã quanh năm. Lê Trung cố trấn tĩnh lại mình. Anh mở điện thoại di động và dò tìm cái tên đã thân quen.
Chuông điện thoại reo hai tiếng thì phía bên kia có người bắt lên với giọng con gái còn đang ngái ngủ.
- A lô, xin lỗi ai đó ?
- Thu Hương à, anh đây! - Lê Trung nhỏ nhẹ gọi tên người yêu. Nghe được giọng nói nàng, bao nhiêu bực dọc dường như đã tiêu tan. Anh còn nghe được một giọng nói khác đang cằn nhằn, vì bị đánh thức lúc trời vừa sớm. Có lẽ đó là ba của Thu Hương.
- Anh Trung hở. Anh gọi em...vào giờ này có chuyện gì không ? Thu Hương ngập ngừng.
- Anh không ngủ được, anh...anh nhớ em...nhiều lắm.
- Anh Trung à, anh đừng vậy mà. Không ngủ sẽ hại cho sức khoẻ đó, có biết không ? - Thu Hương nói, giọng trầm buồn, rồi nàng tiếp - Em không muốn anh vì em, hay vì chuyện mình mà phải tiều tụy như thế...
- Nhưng...Thu Hương ơi...- Lê Trung buồn bã - Tại sao chứ, tại sao mình phải chia tay ?
- Em cần thời gian yên tịnh Bây giờ em không muốn quen ai hết. Anh Trung, sau cái chết của Hoàng Nam...
- Em tự trách mình đã hại chết cho Hoàng Nam à ? Thật ra đó là căn bệnh trầm tư mà nhiều người mắc phải, và cũng ra đi bất chợt. Thu Hương!
- Anh Trung, em cần thời gian...- Thu Hương bật khóc - Nếu có duyên nợ, mình sẽ gặp lại nhau, anh Trung hở.
Rồi Thu Hương cúp máy. Bên này Lê Trung ngồi trên giường thẩn thờ. Sau một đêm dài không ngủ, anh không còn đủ tỉnh táo để nghĩ thêm điều gì. Anh chỉ quá bất ngờ và đau khổ trước đề nghị của Thu Hương hôm qua. Anh ngã mình nằm xuống giường nhắm mắt lại. Quên hết! Ta phải quên, quên tất cả! Lê Trung gào thét tận đáy lòng. Thời gian vẫn quay chầm chầm trên tường. Anh thở dài, rồi chìm vào giấc ngủ miên man.
Có tiếng đập cửa ầm ầm trước nhà làm Lê Trung thức giấc. Anh uể oải đứng dậy dụi mắt, rồi bước đến mở cửa nhà. Bên ngoài, Ngọc thành thấy Lê Trung nên ngừng tay, ánh nắng ban trưa rọi vào khuôn mặt đang đổ mồ hôi lấm tấm.
- Trời ơi ông...vua, sao hôm nay không chịu "tảo triều" ?
- Mày nói gì thế, đang đóng phim Tàu à, còn không vào nhà đi!
Ngọc Thành cười hà hà rồi nhanh chân đi vào trong. Anh không quên trách cứ thêm thằng bạn già.
- Mày quên hôm nay là ngày họp mặt đầu năm của nhóm mình à ? Mày làm cho đám "cung nữ" vì vắng mày mà cứ theo tao hỏi han miết.
Lê Trung phì cười. Anh nhớ chứ sao không, nhưng lúc nhóm đang họp thì anh lại đang...tìm vào quên lãng mất rồi.
- Vậy là mày được lời rồi còn gì.
- Lời khỉ khô! - Ngọc Thành cười khoái chí - Có bạn gái tao ở đó, chẳng làm ăn gì được nữa, ờ mà quên, em gái tao tìm mày.
- Ngọc Điệp ? - Lê Trung giật mình - Chuyện gì tìm tao ?
- Thì đòi nợ!
- Đòi nợ ?
- Ừ, đòi nợ! Nó nói mày nợ nó bài hát " Mùa Thu Lá Bay", hì hì.
Lê Trung thở phào.
- Tưởng chuyện gì...ờ thì chừng nào họp nhóm tao sẽ hát.
- Mày nói đó nghe, tao thật ra rất mê...mày. - Ngọc Thành chớp chớp mắt tiến lại gần Lê Trung hơn - Thật ra thì tao...
Lê Trung đưa tay đẩy thằng bạn ra chổ khác rồi la lớn.
- Đồ khùng! Có tin tao "xử chém" mày không ?
Ngọc Thành cười ha hả. Rồi anh khoát tay lên vai bạn, kéo đi.
- Thay đồ đi, tao dẩn mày đi ăn chiều.
- Được thôi, mày đãi ?
- Ok luôn. Em gái tao trả tiền mà.
- Trời đất, vậy cũng được sao ?
- Nó dành trả mà, nếu không tao dại gì cho mày ăn ké, hà hà.
Lê Trung vào phòng rửa mặt và thay bộ đồ mới. Ở ngoài phòng khách, Ngọc Thành vừa ngắm mấy con cá ba đuôi bơi lội, vừa nói vọng vô.
- Thế Thu Hương lại chuyển trường à ?
- Ừ, sao mày biết ?
- Thì tao gọi.
- Mày gọi ? - Lê Trung ló đầu ra.
- Ừ, tao gọi ghệ mày không được sao ? Định nhắc nàng hôm nay là ngày họp nhóm, nhưng nàng nói là không còn ở đây nữa.
- Ờ, Thu Hương muốn học gần nhà - Lê Trung ngập ngừng - Nghe nói là ba má cô ta muốn cô ta phụ họ lo cái tiệm tạp hoá.
- Vậy à, còn mày tính sao ?
- Sao là sao ? Học tiếp ở đây, còn đi đâu được nữa!
- Thế không sợ xa mặt cách lòng à ?
Lê Trung ngừng tay, bỏ lững cái áo thun cho nó tự chùn xuống thân mình.
- Chắc là...không đâu...tao thương Thu Hương...mày cũng biết...chuyện tình cảm...
- Ờ thì tao biết, chỉ mong hai đứa mày thương nhau mãi mãi, như chim liền cánh...
Lê Trung cười hì hì. Thằng bạn già lúc nào cũng đùa được. Nhưng cũng cảm ơn nó đã mang đến cho anh niềm vui vào lúc này. Nếu không có nó, chắc bây giờ anh vẫn còn ngồi suy tư một góc thật rồi.
Ngọc Thành dừng xe lại trước cư xá sinh viên. Anh bấm kèn xe rồi vuốt lại mái tóc. Lê Trung nhìn bạn mình cười thầm. Trên đời này mấy ai có một tình yêu như nó vậy, vô tư và bên vững. Ngọc Thành mê gái một cây. Nhưng từ khi quen với Thùy Phương, anh đã một lòng chỉ yêu mình nàng. Và đế bù lại, người yêu anh cũng thương anh rất mực. Lê Trung bất giác nghĩ đến Thu Hương, rồi anh lại thở dài, nhìn ra cửa kính xe. Một đôi sóc đang đùa giỡn với nhau dưới góc cây già. Chúng như phát hiện tiếng động của con người, vội vàng theo nhau chạy biến lên ngọn cây, mất hút . Trước tầm mắt Lê Trung bây giờ xuất hiện hai cô sinh viên trẻ đẹp . Một cô đang chạy lại gần nơi anh ngồi, trên mặt để lộ nụ cười rạng rỡ.
- Anh Lê Trung!
Lê Trung ngưng dòng suy nghĩ, nhìn kĩ lại cô gái vừa kêu tên mình . Ôi chao, mới qua một mùa hạ thôi mà Ngọc Điệp đã thay đổi không ít . Mái tóc nàng dài ra thêm, và kiểu ăn mặt cũng rất "bụi".
- Chào em, em vẫn khoẻ chứ ?
- Em khoẻ, còn anh, anh có sao không ? - Ngọc Điệp quan sát Lê Trung thật kĩ, hệt như một nhà điêu khắc đang ngắm nhìn tác phẩm của mình . Ngọc Thành đằng hắng vài tiếng như muốn nhắc nhở cô em điều gì, rồi giục người yêu và Ngọc Điệp lên xe.
Lê Trung cảm thấy như mình bị bỏ rơi trong tiếng cười nói huyên thuyên giữa ba người bạn trẻ . Anh lại đắm chìm vào suy tư của một năm học đã qua. Anh ngoảnh đầu nhìn ra con đường mà chiếc xe vừa mới băng ngang. Chính con đường ấy, có một lần Thu Hương đã ôm chầm lấy anh sung sướng vì anh đã giúp nàng học thi để được điểm cao trong lớp. Và khu phố này, khu phố chứa bao nhiêu kỷ niệm một thời Lê Trung đã cùng người yêu tay trong tay thả rong. Ngọc Thành cố tình không ghé lại quán ăn mà năm trước cả nhóm hay ghé sau buổi học ban chiều. Dường như anh đã biết được điều gì đó không hay trong quan hệ tình cảm của bạn mình. Anh buồn cho bạn, nhưng phải khuyên nhủ làm sao đây ? Bề ngoài tuy anh thích đùa cợt, nhưng Ngọc Thành cũng là người biết chuyện. Anh biết trên đời này có mấy ai tìm được một tình yêu trong sáng và chung thủy. Người ta chia tay nhau vì đủ thứ lý do. Có cặp vì hiểu lầm gây ra cãi vả, rồi có cặp thì xa mặt nên cách lòng, đôi khi lại vì cuộc sống kim tiền đưa đẩy cho họ phải xa nhau. Nhưng anh chắc chắn một điều là, nếu như một người đã thay lòng và quyết định bỏ anh, anh sẽ không bao giờ giữ lại. Cho dù còn yêu thương cách mấy thì anh cũng để trong lòng, có lẽ sẽ nhớ trọn đời, chứ không bao giờ năn nỉ cô ta quay trở về bên mình. Ngọc Thành nhìn qua người mình yêu, anh đưa tay nắm chặt lấy bàn tay Thùy Dương rồi mỉm cười. Thùy Dương trả lại anh bằng một cái nhìn trìu mến. Lê Trung chứng kiến được cảnh yêu đương đó, anh nhe miệng cười, quay đầu sang Ngọc Điệp như muốn chia xẻ việc anh thấy được. Anh không ngờ Ngọc Điệp tự khi nào đã nhìn về anh ấm áp. Ngượng mình, Lê Trung lại quay đầu dõi theo những hàng cay chạy vun vút đằng sau.
Sau bữa ăn chiều, cả nhóm bốn đứa lại leo lên xe trở về cư xá của Thùy Dương và Ngọc Điệp. Lê Trung phụ mang trái cây và bia lên phòng. Cư xá có luật không được mang bia, nhưng đây là đề nghị của chính Ngọc Điệp, nên anh buộc lòng phải nghe theo. Uống được một chai, Ngọc Thành nổi hứng kêu Lê Trung hát một bản. Không có đàn, cả đám dùng đỡ chén đũa làm dụng cụ. Lần này Lê Trung hát lên một bản thật buồn, mắt anh nhìn ra cửa sổ, về phía chân trời thật xa xăm.
"Hoa vẫn hồng trước sân nhà tôi
Chim vẫn hót trong vườn nhà tôi..."
Lê Trung chấm dứt bài hát bằng một tiếng thở dài. Anh nâng chai bia lên uống thêm một ngụm nữa. Ngọc Thành ôm lấy người yêu, buông vài câu như...đuổi khéo.
- Ummm....mình có chuyện phải nói với Thùy Dương, hai người làm ơn ra sau hè hát tiếp được không ?
- Được, đi thì đi chứ - Ngọc Điệp nguýt dài - không làm phiền đôi uyên ương đang tâm sự, anh Trung há! Rồi nàng kéo tay Lê Trung, nói tiếp .
- Để em đưa anh Trung về, sẳn ghé chợ mua thêm chút đồ đó nha, anh chị có cần gì không ?
- Ừ đi đi, phiền quá cứ nói hoài cản trở "công việc" - Ngọc Thành cười hì hì. Anh quay sang hôn lên má người yêu một cái.
Bên ngoài trời đã chập tối. Trên xe Lê Trung cứ trầm ngâm mặc cho Ngọc Điệp nói chuyện líu lo bên tai. Xe đã dừng trước nhà mà chính anh cũng không hay biết. Ngọc Điệp vỗ vào vai anh, rồi cả hai cùng bước xuống xe. Đến trước cửa nhà, không chịu nỗi những suy nghĩ trong lòng, Ngọc Điệp buông lời khuyên nhủ.
- Anh Trung, thôi đừng buồn nữa nhe, không lẽ trên đời này con gái chết hết rồi sao ?
- Em đang nói gì vậy ?
- Thì chuyện chị Thu Hương...
- Em đã biết ? - Lê Trung cắt ngang.
- Vâng, anh Thành đã nói em nghe hồi sáng.
Lê Trung bị bất ngờ như một kẻ trộm vừa mới bị phát hiện. Anh cố giữ vẻ bình tỉnh bên ngoài, nhưng trong lòng còn xao động lắm.
- Anh không sao mà, Thu Hương cần thời gian cũng đúng, rồi một ngày cô ta sẽ quay về bên anh.
- Anh còn nuôi hy vọng à ? - Ngọc Điệp quay lưng, ngước mắt nhìn lên bầu trời.
- Chuyện đâu có gì, vả lại, anh rất yêu Thu Hương.
- Thu Hương! Thu Hương! Chẳng lẽ trên đời này chỉ có mỗi mình Thu Hương! - Ngọc Điệp bật khóc. Nàng ôm mặt chạy vội ra xe, để lại một mình Lê Trung đứng trân trân nhìn theo rối bời. Xe đã khuất xa rồi, Lê Trung còn tư lự một mình trước băng đá ngoài sân.
Thu Hương! Chẳng lẽ trên đời này chỉ có mỗi mình Thu Hương! Lời nói của Ngọc Điệp như văng vẳng bên tai anh. Phải, có thể rồi đây anh sẽ chìm đắm trong u mê của cuộc tình đơn phương. Những bài hát sẽ lạc dòng, khác nhịp, và mọi thứ trên đời này không còn mang lại cho anh một niềm vui trọn vẹn. Trên đời này...còn lại được gì...khi đã mất Thu Hương./.
HẾT
04/10/05
Nguyễn Huy Khang
Đâu Phải Tự Nhiên
Đâu phải tự nhiên anh hay ngồi mơ
Lá vàng rơi ngoài sân, rơi trước ngõ
Chiều phai rồi, chợt lặng im cơn gió
Mãi đắm chìm trong những phút suy tư
Đâu phải tự nhiên anh thích làm thơ
Và chờ đợi một điều gì không đến
Nhạt quá tình yêu - con thuyền không bến
Trôi về đâu thầm lặng một mối tình ?
Anh thường nhắc tên, thường lén xem hình
Vì chưa tỏ, nên dám đâu ngồi nhớ
Chỉ sợ mai này in sâu trên vở
Là đôi dòng tiễn biệt kẻ sang ngang
Đâu phải tự nhiên anh cứ lang thang
Đêm mờ dần bước chân chưa gục ngã
Phố đông người bỗng dưng buồn ghê lạ
Khi vô tình phát hiện vắng đi em...
Trong Rượu Có Sầu
Đêm nay anh ngồi nhớ chuyện đã qua
Chuyện của đôi ta suốt đời tồn tại
Em thì quên mau
Anh thì mãi mãi
Giữ trong tim hình bóng của em rồi
Đêm từng đêm bên ghế đá anh ngồi
Nơi dòng sông in hằn bao kỷ niệm
Mà tình yêu là gì
Nửa đời anh tìm kiếm
Để nửa đời còn lại nếm chua cay
Anh bây giờ anh đã lúy túy say
Có phải là em vừa rót sầu trong rượu ?
Cho nỗi sầu dâng trong lòng
Hiện hữu...
Là cuộc tình cay đắng mấy năm qua
Thôi em về đi, đêm đã dần khuya
Sao đứng thế kia bên dòng sông ấy
Anh thấy mắt em đôi lòng lệ chảy
Anh thấy mắt mình cũng khóc rưng rưng
Thôi em về đi
Hoa đỏ
Thiệp hồng
Anh sẽ đợi một ngày nghe tim chết
Mà tình yêu là gì
Chính anh còn không biết
Đâu dám nói rằng..anh vẫn yêu em...
Hãy để anh ngồi trút cạn bóng đêm
Anh mượn con tim viết lên dòng ly biệt
Em nhé quên đi
Nỗi buồn da diết
Anh để dành mai mốt nhớ em
Say...
Yêu Em
Anh gom hết những gì còn lại
Thư tình này
Quà tặng xưa
Anh đem đi đốt
Sợ chưa ?
Trong tấm ảnh
Dường như em vẫn cười
Thì ra em đâu biết
Có một người
Đang ghét
Anh nói đùa thôi
Đốt làm chi cháy hết
Chia tay
Ai nói thương không còn
Xa nhau rồi
Ai bảo giận hờn trọn kiếp ?
Thật ra một điều anh đang muốn biết
Em có còn yêu anh
Em có còn yêu anh
Dạo này mưa thường hay ghé đến
Em có buồn như anh
Em có sầu như anh
Anh đoán lần này sẽ là vĩnh viễn
Em nói đi em
Em hỏi đi em
Sao không lên tiếng
Chỉ mỉm cười
Anh hiểu rồi
Sau lưng em có bao người săn đón
Sau lưng anh
Hay sau giấc mơ này
Anh còn gì
Ngoài một tấm hình, thư tình em viết
Anh yêu em
Điên cuồng, tha thiết!
Anh dâng hết rồi, mai này
Anh lại chỉ biết...
Yêu em!
Mùa Thu Chưa Đi
Đừng sợ, em ơi, đừng sợ
Khi lá vàng đổ trên vai
Em cứ nhặt đi, đừng sợ
Mùa Thu còn ở đâu đây
Em cứ chậm từng bước nhỏ
Lắng nghe tiếng hát không ngừng
Lời anh xanh màu lá cỏ
Ru êm như suối ven rừng
Đừng sợ, em ơi, chớ vội
Lo nhiều đến chuyện lá vàng
Hãy để mùa Thu dừng lại
Bên em, dẫu có muộn màng
Hãy để anh còn kịp ngắm
Dáng em hơn cả mùa Thu
Mắt em pha màu biển thắm
Chứa hoài giây phút vô tư
Đừng sợ, em ơi, đừng sợ
Mình có bao giờ mất nhau!
Quay quanh, ôi hình như đã
Chỉ còn anh trong đêm thâu...
Quay quanh, lá vàng nhiều quá
Anh còn biết giữ mùa Thu
Chiều công viên, bên ghế đá
Rơi hoài bao nỗi suy tư
Đừng sợ, em ơi, đừng sợ
Anh vẫn yêu em từng ngày
Nên đừng, em ơi, đừng sợ
Khi lá vàng rơi trên vai...
Hương Cây Cỏ
Tình yêu đến trong một ngày
Một ngày trên trời nghiêng nắng
Em thầm lặng
Mỏng manh tà áo trắng
Mắt ngẩn ngơ tìm...cây cỏ ngoài sân
Còn anh thì chẳng chịu dừng chân
Hoá bướm tung tăng...
Giúp em tìm cây cỏ
Ai xui ông trời tăng thêm sức gió
Đưa anh vào đôi mắt quá thơ ngây
Tình yêu đến trong một ngày
Khi em chịu đưa tay
Cho con bướm vướng hương tình cây cỏ
Cho đường về nghe bên tai thật nhỏ
Bé nghĩ rằng...rằng...bé đã yêu anh
Rồi chúng mình như đôi bướm tung tăng
Mỗi sáng đưa nhau, con đường đến lớp
Hạnh phúc quá không em
Và dễ thương trên bờ môi,
Mắt chớp
Một cái tựa vai cũng đủ lặng chết người
Tình yêu đi trong một ngày
Khi giận hờn phủ lên mình cây cỏ
Khi hương còn đầy, mà em đi đâu đó
Con bướm vàng chợt ngớ ngẩn bay quanh...
Tình yêu đi trong một ngày
Hương cây cỏ bên anh
Em đi tìm một vùng trời thật khác
Đâu thể nói rằng em vô tình, bội bạc
Khi trên vai này...còn hương cỏ cây ẹm
-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Sầu Viễn Xứ
Nguyễn Huy Khang
Trời Sài Gòn tháng sáu ngổn ngang mưa
Quán cóc, cà phê, bộ bài, tiền lẻ
Cô bé cười tươi, gật đầu hỏi khẽ
Anh ấy uống gì ?
Em chỉ có...cà phê
Đường Sài Gòn không một chiếc lá rơi
Tà áo thư sinh, chiếc xe gắn máy
Em tan trường về, trên tay phượng vĩ
Mái tóc bồng mua chuộc mắt si mê
Sáng ghé cà phê, tối lại...vẫn cà phê
Cà phê Sài Gòn ngọt hơn viễn xứ
Thích thì thả rong cũng tình lắm chứ
Công viên chiều ghé lại cặp tình nhân
Nơi xứ người ở mãi vẫn không quen
Nhớ phố xưa nơi dòng người qua lại
Viễn xứ mong manh, buồn tênh, trống trãi
Mơ một ngày về ấm lại mái tranh xưa....
Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét