Chủ Quán Bút Trẻ tìm thấy Lá Trúc tại diễn đàn www.tetet.net . Ấn tượng đầu tiên của chủ quán cho cả văn lẫn thơ của cô là cô viết rất ngắn, gọn, gây bất ngờ đôi khi và rất giàu cảm xúc. Cô không biết giới thiệu gì về mình tuy nhiên chủ quán rất tin qua các bài viết dưới đây của cô, bạn đọc Nguồn sẽ tự mình hiểu được những cây viết rất trẻ ngày hôm nay đang kế thừa cha anh mình với sự sáng tạo trong những suy nghĩ ra sao .
Thân mời bạn đọc Nguồn đến với cây viết nữ Lá Trúc .
Chân thành cảm ơn tác giả đã cho chủ quán hân hạnh được giới thiệu những đứa con tinh thần của mình .
Vành Khuyên ..
-----------------------------------------------------------------------------------------
Cơn Mưa Cuối Mùa Thu
Mưa!
Cơn mưa tháng chín không ồ ạt, không mạnh bạo nhưng day dứt trong chiều. Mưa tả tơi trên hàng cây. Mưa rũ buồn trên mặt hồ. Nó đi. Đầu trần, áo mỏng. Cơn gió từ ngoài khơi kéo về quất vào mặt nó, rét buốt. Từng hạt mưa len lỏi xuyên qua lớp vải mỏng thấm vào tận linh hồn nó tái tê. Người ta dẫn nhau lúp xúp chạy trốn cơn mưa bất chợt. Người ta ấm áp bên nhau dưới những cây dù xanh đỏ đủ màu. Hạnh phúc của nó đang run rẩy một cách tội nghiệp dưới cơn mưa mùa thu kia. Nhưng nó không màng. Nhịp chân của nó cùng với tiếng lá khô dưới chân lào xào... lào xào...
Hắn, từ một góc đời nào đó bước ra. Cũng ướt đầm dưới cơn mưa không hẹn trước. Xoè bàn tay trước mặt nó, hắn cười:
- Tặng cho nhỏ một hạt mưa nè!
Im lặng.
- Lấy không hử?
Im lặng.
- Không lấy thật à?
- Tránh đường!
- Không tránh!
- Lãng!
- Lãng bằng em không? Dầm mưa suốt cả buổi chiều.
- Không quen. Mặc!
Đưa tay đón một hạt mưa nữa, hắn cầm tay nó đặt vào, cương quyết:
- Tôi sẽ đi với em hết con đường nàỵ
- Khùng!
Mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi về. Trên con đường vắng tanh lại thêm một đôi chân dẫm lá nữa. Đi về đâu và đi làm gì? Nó đâu biết. Nó cứ đi, thế thôi.
- Em có biết con đường này sẽ dẫn về đâu không?
- Bệnh viện.
- Đúng cho em, nhưng không đúng cho tôi.
Đưa tay vuốt mặt, nó quay sang bắt gặp đôi mắt rất lạ của hắn. Đôi mắt lạ xa nhưng chừng như thân quen. Đôi mắt lạnh lùng nhưng chừng như rất ấm áp. Nó rùng mình:
- Chúng ta đã từng gặp nhau?
- Rất nhiều lần.
- Ở đâu?
- Trên con đường một chiều. Tôi thấy em nhưng em không nhìn thấy tôi.
Nó ngơ ngác nhìn những giọt mưa tung tóe trên đá. Giọt nào sẽ thấm vào lòng đất, giọt nào sẽ tan vào mặt hồ.. và giọt nào sẽ rơi vào lòng nó?..
- Tại sao em dầm mưa?
- Thất tình.
- Tôi không tin.
-....
- Em không biết yêu thì làm sao thất tình.
Nó hoảng loạn như con nai tơ bắt gặp ánh mắt của người thợ săn lấp loáng sau tán lá. Nó bàng hoàng như ai vừa gõ cửa giấc mơ nửa chừng của nó. Giọng hắn buồn như mưa:
- Bởi vì em không biết yêu chính bản thân mình thì làm sao yêu được người ta. Mà thôi. Em tên gì?
Nó ngước nhìn bầu trời xám xịt ảm đạm cố tìm 1 cái gì đó xa vời như tên của nó.
- Mây!
- Tôi cũng đoán như vậỵ
- Tại sao?
- Không phải thứ gì cũng có câu trả lời. Sao em không hỏi tên tôi nhỉ?
- Mưa, phải không?
Hắn cười. Nụ cười làm xôn xao những phiến lá trên cao. Nụ cười làm buổi hoàng hôn loáng thoáng màu hồng. Con đường rồi cũng kết thúc cùng với cơn mưa. Hắn thả giọt nước cuối cùng rơi xuống bàn tay lạnh ngắt của nó. Và ánh mắt của hắn lại mênh mang:
- Chúng ta đã đi hết một con đường rồi em biết không? Con đường không dài vĩnh viễn như tôi mong muốn và cơn mưa không dài vô tận cho em còn lang thang. Tất cả kết thúc tại đây. Ngắn ngủi quá. Mơ hồ quá. Hy vọng em sẽ giữ lại giọt mưa cuối cùng tôi tặng cho em. Tạm biệt nhé. Chúc em biết "thương lấy bản thân mình" để còn biết thương.. mưa!
Mưa đến. Mưa đi. Nắng rồi cũng lên soi sáng môt ngày mới. Nó thức dậy sau cơn sốt vật vờ. Hắn đã mang mưa về một thành phố lạ xa nào đó. Cơn mưa cuối mùa của nó. Cơn mưa làm nó nằm liệt cả mấy ngày nhưng nó vẫn thích. Một ngày nào đó biết đâu giữa buổi chiều thênh thang mây bay, hắn lại mang mưa về nơi này nhỉ. Có cái gì mong manh mà day dứt hơn mưa? Nó mỉm cười. Cơn mưa cuối mùa đâu đã kết thúc hôm qua...
6/02
----------------------------------------------------------------------
Cao Ngạo
Đến bây giờ tôi mới biết tại sao xưa nay nó lại hành động như vậy. Ðơn giản lắm: nó cao ngạo! Cao ngạo khủng khiếp nhưng không lộ ra mặt. Chỉ ngấm ngầm trong từng cử chỉ hành động. Ngay cả chính nó cũng không biết mình như thế cho đến bây giờ. Hà, muộn màng quá không nhỉ?? Chắc không, có gì đâu khi "trời đã sanh tánh".
Cái sơ sót nhất của mỗi con người là chỉ nhìn thấy hạt cát trong mắt người khác nhưng không nhìn thấy được hạt cát trong mắt mình. Nó cũng thế thôi. Con ốc cô đơn vì nhút nhát, đa nghi và sợ sệt nên suốt đời phải ẩn trong vỏ. Cành cây cao quật cường nên sớm muộn cũng bị gió lớn làm gãy đổ. Con người tham lam nên cuối cùng sẽ trắng tay. Mọi thứ đều có cái giá nhất định. Thượng đế đã ban cho nó một bộ óc khá tốt để suy nghĩ nhưng cũng có cái giá kèm theo. Cái giá đó là sự dằn vặt trong tâm trí hình thành từ những suy nghĩ, quan sát về mọi sự vật chung quanh nó. Nếu một người vô tư, vô tâm, chắc họ đã không phải trả cái giá này.
Trong lòng nó lúc nào cũng có ý niệm mình phải phân cách với mọi người. Tự chắn một bức tường vô hình không cho người ta tiến xa hơn bước đường mà nó đã quy định sẵn cho tất cả mỗi người nó quen biết. Nó luôn luôn tự tin là chẳng bao giờ có ai hiểu được nó hoàn toàn. Thật là tự phụ. Nó chẳng bao giờ muốn cầu cạnh ai một việc gì. Chuyện đôi khi phải chịu đựng, hạ mình vì cuộc sống bắt buộc cũng làm nó tức giận không ít. Tại sao mình phải cầu thiên hạ mà không phải thiên hạ cầu mình? Ngay từ khi 19 tuổi nó đã mang cái ý tưởng kỳ quặc này. Ngay cả trên thế giới mộng cũng thế. Nó không bao giờ để ý, quan tâm, hay làm quen một ai nếu người đó không tìm đến nó trước. Kể không hết được những chuyện vớ vẩn của nó, một đứa con gái cao ngạo tự phụ vô cùng. Có lẽ một ngày khi nó thật sự bước ra đời, nó mới biết được nó đã suy nghĩ lệch lạc quá rồi. Đời không hẳn hoàn toàn tốt với nó nhưng cũng chưa làm nó toát một giọt mồ hôi nào. Có lẽ còn chưa đến lúc..
Tôi đã quen nó từ thưở xa xưa.. xưa lắm. Tôi nhìn thấy nó lớn lên từ một con bé bình thường, hòa đồng chỉ có hơi bướng bỉnh và có chút cá tánh mạnh mẽ của con trai trở thành một kẻ gàn chán đời, lòng đầy ắp mâu thuẩn đứng sau một bức tường cao ngút trời của cái "tôi". Tôi nhìn thấy nó, nó nhìn thấy tôi. Tôi hiểu rành nó quá. Nó ghét tôi vô cùng nhưng nó lại cũng thương tôi vô cùng. Tôi bàng quang đứng trong đời nó, thấy mà không nói, biết mà không khuyên bởi tôi biết rằng rồi nó sẽ nghiệm ra được những điều tôi muốn nói. Cao ngạo cần thiết chứ, để giữ "bản ngã" cho chính mình trong cuộc sống lẫn lộn vàng thau này đó mà, nhưng cao ngạo quá là tự hại mình có phải không nhỏ? Có những thứ để mất rồi thì không tìm lại được, hiểu rồi phải không nhỏ? Sao mãi còn cao ngạo với cả chính mình?
Feb 2, '03
lá trúc
-------------------------------------------------------------------------
Chim Cuối Phố
Sương khói tan rồi, sương khói tan
Sầu lên đỉnh núi tím bạt ngàn
Đêm nay lại có ta cùng gió
Trải rộng nỗi buồn ra không gian
Kỷ niệm về như chim cuối phố
Ríu rít gọi nhau lúc giao mùa
Chim không ghé xuống cho ta hỏi
Người ấy bây giờ hết yêu chưa?
Nhắm mắt thấy hồn đang thức trắng
Tiếng chim cuối phố vẫn vọng về
Gọi người giữa khoảng mênh mang. Vắng!
Mà hình như người chẳng thể nghe!
Vươn tay hái nhánh hồi ức cũ
Se sắt lòng khi thấy lá vàng
Người ơi, buồn thế nào mới đủ
Hãy gạch giùm ta một đường ngang
Chia đôi bờ nhớ, chia bờ tiếc
Cho ta về lại với đêm dài
Nghe tiếng chim buồn vang cuối phố
Biết lòng mình vẫn nhớ thương ai!
lá trúc
-------------------------------------------------------------------------
Điều Gì Đó Trong Mưa
Cơn mưa cuối ngày vừa xóa hết hôm qua
Trời thiếu nắng hay lòng người thiếu nắng
Một giọt dư, rơi xuống cành thầm lặng
Cũng đủ làm con chim sẻ bay đi
Xoè bàn tay.. không chạm một điều chi
Bởi khoảng trống bây giờ mênh mông lắm
Quờ quạng tìm một cái gì để nắm
Sao hụt hẫng hoài hỡi những bước chân?
Mưa quên mất rồi bao nhịp điệu bâng khuâng
Mưa cứ tỉ tê.. để rồi im lặng
Trong giọt thời gian.. hình như len vị mặn
Mùi gió biển nồng.. hay nước mắt tình nhân?
Con chim sẻ vừa bay về chốn xa xăm
Tìm tổ ấm rúc mình vào trốn tránh
Em cũng sợ mưa mùa ngâu rét lắm
Nhưng không thể tìm hơi ấm nơi anh!
Vì có một điều gì đó mong manh
Theo bong bóng mưa mới vừa vỡ mất..
Này anh:
Người con trai luôn đi tìm sự thật
Anh có bao giờ yêu ảo ảnh - em không?
lá trúc .
--------------------------------------------------------------
Biệt Khúc
Ba năm
như một
giấc chiều
Giật mình thức dậy
buồn nhiều hơn xưa
Ngoài hiên còn có nắng mưa
Lòng ta mưa đổ suốt mùa thu phai
Còn ai
ở lại
với ai
Đã nghe mỏi mệt những ngày lãng du
Tri âm ơi... ơi... dường như
Duyên xưa đã dứt tự thu nào rồi
Còn hồn ta
với mây trời
Lơ lơ lửng lửng giữa đời chán chê
Tìm đâu
đâu một lối về
Cho ta vùi mộng xuống lề trăm năm
Tri âm này hỡi tri ậm
lá trúc
-------------------------------------------
Lá Tình Yêu
Một, hai, ba chiếc lá
Nên yêu rồi không yêu
Tung lên trời tất ca?
Lá nào là tình yêu?
May mà anh không thấy
Nếu hông chắc buồn cười
Ừa con gái là vậy
Độc quyền rắc rối thôi
Mặt trời nghiêng trên tóc
Xem lén chuyện tình cờ
Một mai rồi đem méc
Có người phải ngẩn ngơ
Chống cằm cô bé hát
Mùa thu vu vơ cười
Một, hai, ba chiếc lá
Bay đi này gió ơi
Bắt loa gào thật lớn:
(Chỉ để mình nghe thôi)
"Người ta ơi em nhớ"
Vọng về tiếng lá rơi
Một, hai, ba chiếc lá
Nên yêu rồi.. không yêu
Tung lên trời tất ca?
Mà nỗi nhớ vẫn nhiều
Lá nào là tình yêu??
lá trúc
Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét