Quán Bút Trẻ lần này xin hân hạnh giới thiệu cây viết trẻ Tâm Thư . Cô tên thật là Võ Tấn Anh Thư . Năm nay, cô 24 tuổi , vừa tốt nghiệp cử nhân ngành Sinh vật , cô cho biết cô đang nghỉ lấy sức để học kỳ tới cô bắt đầu vào chương trình cao học .
Tâm Thư đến Hoa Kỳ theo diện HO vào năm 1994 lúc mới 11 tuổi .
Cô tâm sự cô học theo thân phụ của mình khi ngồi nhìn ông sáng tác lúc cô còn rất nhỏ và cô học theo một người bạn thật tốt đã chỉ cô từng chút trong thơ văn để cô có được ngày hôm nay. Cô bắt đầu viết vào năm 2002 . May mắn sao, chủ quán bút trẻ có dịp biết Tâm Thư ngay từ thời gian đó khi cô được giải nhì về văn chủ đề Viết Cho Quê Hương tại site Đất Việt với bài viết Quê Hương Đó , Nội Bảy Đâu của mình.
Từ đó đến nay , Tâm Thư tham gia sáng tác liên tục tại site Trinh Nữ và rất nhiều bài thơ, bài văn có ý kiến bạn đọc, cô được các văn thi hữu xác nhận là một cây bút rất sáng tạo và rất mạnh dạn trong các hình tượng thơ của cô rất riêng và rất hay.
Cô góp mặt đầu tiên trong ấn bản của Tập san Đất việt . Văn, thơ của cô có trong Tuyển Tập Văn Học Thời nay từ cuốn II , III và IV
Khi hỏi Tâm Thư cảm hứng sáng tác của cô từ đâu , rất lém lỉnh , cô bảo " em đì thơ khi có cảm xúc , có ngày viết cả chục bài , viết cho vơi bớt , có ngày không viết được bài nào " . Tâm Thư viết với lòng đam mê nên đôi lúc mệt mỏi với học tập cô lao vào viết , những lần như thế , cô sợ phải xa rời mục tiêu thực tiễn của cuộc đời nên cô nhiều lần có ý muốn bỏ viết nhưng rất khôi hài, cô bảo " em càng muốn bỏ , em càng nghiện, nên em mặc, giờ muốn viết thì em viết " .
Điều đó có nên xem như là một tấm lòng thật chân thành của một người đại diện cho giới trẻ rất yêu thích văn chương đang hướng về văn chương như hướng về nguồn cội của dân tộc .
Xin quý độc giả tự tìm lấy câu trả lời qua bài viết của Tâm Thư sau đây .
Xin chân thành cảm ơn và phải nói là một vinh dự của chủ quán đã có cơ hội giới thiệu cây bút trẻ Tâm Thư .
Thân kính
Vành Khuyên .
riêng -
Tâm Thư
mỏi ta
vọng đá cánh mềm
theo trăng thắp mộng lên huyền thoại
say
âm thầm với những tưởng -
vây
triệu tình lên án
vỡ ngày -
nợ
thương
trầm riêng mẫu tự
ngát hương
soi ta vỡ giấc bình yên
thuở đời
ngắn lòng mở hội lên ngôi
điểm trang quầng mắt
đón người -
vô công
qua nhau cõi lạ
mênh mông
qua nhau thanh thản
ngược dòng
nhớ
nhau
08.25.05
Quê hương đó ... Nội Bảy đâu ?
Tâm Thư
Có thể nói tôi lớn lên trong một "đại gia đình", vì ngoài ba và mẹ ra, còn có nội, nội bảy, và cả cô tư nữa . Ba là con đầu trong gia đình. Theo phong tục của người xưa thì con cả phải chung sống với cha mẹ . Nên nhờ vậy, từ nhỏ tôi đã được thân với nội, và nhất là nội bảy .
Nội bảy là em gái của nội . Vì không lập gia đình nên nội bảy và nội sống chung để có thể chăm sóc lẫn nhau . Biết bao nhiêu cháu chắt, nhưng tôi là người được nội bảy thương yêu nhất . Không có một món đồ ăn ngon nào mà nội bảy không để dành cho tôi . Và cũng không có chuyện vui buồn nào mà nội bảy với tôi không tâm sự .
Như thương lệ, sau giờ cơm trưa thì tôi và nội bảy dắt nhau qua vườn để treo võng ngủ, hơn nữa cũng để trong nom vườn tược . Bên cạnh vườn nhà tôi là một dãy ruộng lúa bao la bát ngát và có rất nhiều trẻ em . Đứa thì thả bò ăn cỏ . Đứa thì bắt trâu cộ lúa . Đứa thì lùa vịt . Đứa thì mót lúa . Vì thế, những trái xoài, ổi, nhãn, quýt, đều không được bỏ qua một cách dễ dàng, nếu như đám trẻ không thấy người canh giữ .
Cũng như mọi khi, cứ treo võng xong là tôi bắt đầu nằm ca bài "Ba sẽ là cánh chim, đưa con đi thật xa . Mẹ sẽ là cành hoa, cho con cài lên ngực . Ba mẹ là gió mát ......" nhưng hôm nay mới hát tới đây thì nội bảy bỗng cắt ngang
- Dế Mèn ...
- Tới đây nội bảy hỏi cái này coi
- Bảy có kẹo cho Mèn hả ?
- Cái con này, tối ngày chỉ lo ăn
nội bảy cau mày, rồi nắm tay tôi ngồi xuống chiếc võng được làm bằng những sợi dây tơ màu trắng nhỏ .
- Mèn nè, nội bảy có chuyện này muốn hỏi con, nhưng con phải hứa với Bảy là con hỏng được nói cho ba con nghe nha, vì ba con còn chưa biết nội bảy đã biết .
Nét mặt nội bảy hôm đó trong thật buồn, lo lắng in rõ.
Tôi không biết nội bảy muốn nói gì, tánh tò mò, nên tôi nhanh nhẹn .
_Dạ, Mèn biết rồi ...
Nội Bảy tiếp,
_Hồi sáng Bảy có nghe phong phanh ba con nói làm giấy tờ HO gì đó . Nó nói mai mốt hết cả gia đình tụi bây sẽ đi Mỹ, qua bên đó ở luôn . Con có nghe Ba con nói với con cái gì không ?
_Tụi bây mà đi chắc Bảy ... Bảy ...
Chưa nói hết câu thì nước mắt nội bảy đã lăn dài trên đôi má .
Tôi ngồi đó ngơ ngác . Tôi muốn nói với nội bảy thiệt nhiều và thiệt nhiều, nhưng không biết tại sao như có cái gì đó nặng lắm đang chấn nơi phía cổ . Tôi chỉ còn biết ôm chằm lấy nội bảy và kêu lên "không, Mèn không đi . Mèn không đi đâu hết . Mèn chỉ muốn ở đây với nội bảy thôi" . Nước mắt tôi không biết ở đâu chợt túa ra không làm sao ngăn lại được . Nội bảy xiết chặt tôi hơn như không muốn rời xa vậy . Thế là hai bà cháu ôm nhau khóc một trận đã đời .
- Ba tụi bây giữ kín lắm, cả Bảy nó cũng không cho Bảy biết. Chắc là nó đợi tới khi tui bây có vé máy bay rồi nó mới nói cho Bảy biết hay sao đó. Nó tưởng nội bảy của tụi bây "mắt lờ, tai điếc" thiệt mà !
Có lẽ vì Nội Bảy chìu tôi quá, nên tôi hư . Suốt ngày tôi cứ lôi ra ca bản "Mắt lờ, tai điếc, chân què đi miết ... ớ tình tính tang .... là tang tính tình ... nội bảy nè, nội bảy ơi ... rằng có biết ... là biết hay không ?! " Hát xong tôi còn cười hí hí nữa chứ . Vậy đó, mà nội bảy vẫn không giận, vẫn cười, vẫn ôm lấy tôi vào lòng . Có khi nội bảy còn mắng yêu ...
- Cái con nhỏ này, quánh cho bây một gậy bây giờ
_Mèn biết Bảy không nỡ đánh Mèn đâu .
_Cha bây !
_hihi
Tôi cười khoái chí .
Tuy tôi lúc đó còn rất nhỏ , chỉ độ khoảng 10 tuổi, nhưng ngôi nhà đó, cánh vườn đó, biết bao nhiêu là kỷ niệm . Một trái dừa xiêm chẻ đôi, tôi một nửa, nội bảy một nữa sau những trưa hè nắng gắt . Ống sáo nhỏ làm bằng ống tre đo chính tay nội bảy làm đã một thời làm tôi mê tít . Chiếc rổ bé xíu xiu, được đang bằng những tép tre vuốt mỏng rất công phu và rất đẹp . Nội bảy đã bỏ biết bao nhiêu ngày để làm xong cái rổ đó để tôi bày bán đồ hàng cùng lủ bạn . Ôi, biết bao nhiêu là kỷ niệm, biết bao là mộng mơ của một thời thơ ấu ...
Nhưng rồi một hôm ...
Sau bữa cơm tối, cả nhà đang vui vẻ trò chuyện thì ...
- Ba mới nhận được giấy tờ để vào Sài Gòn phỏng vấn
- Các con lo chuẩn bị đồ đi nha, vì ngày mốt là chúng ta phải vô Sài Gòn rồi . Còn chuyện xin nghỉ học thì để mai mẹ con đi dạy sẳn xin phép luôn
Quá bất ngờ! Sao lại nhanh như vậy ? Sao ba lại chờ tới ngày cuối cùng mới nói cho tôi biết chứ ? Tôi ghét ba! Còn mẹ ? Tại sao mẹ cũng không nói gì ? Nước mắt tôi lan tràn như nước lụt . Không muốn để cho ba thấy tôi khóc . Tôi vờ lấy quyển tập nằm cạnh bàn, rồi chun vô phòng giả vờ như đang học mặc cho cả nhà vẫn còn đông đủ nơi phòng khách .
Và rồi, cái ngày mà tôi ghét nhất, và sợ nhất cũng đã đến ...
Tôi bịn rịn, hết ôm nội rồi đến ôm nội bảy . Tôi không muốn khóc. Tôi dặn mình đừng để lệ rơi , vì tôi không muốn nhìn nội và nội bảy khóc . Nhưng dòng nước mắt tôi nào ngăn được ... Nó cứ tuôn và tuôn không ngừng ...
- Dế Mèn ... Thưa nội, nội bảy rồi đi con
Ba tôi giục
- Dạ
Tôi quay qua nội và nội bảy lấy hết lòng can đảm của mình vòng tay chào lần cuối, rồi vội vã bước lên xe để che dấu những dòng lệ ướt đẫm kia ...
Sống trên đất khách quê người, không có một ngày nào tôi lại không nghĩ tới quê hương tôi . Nơi tôi đã lớn lên với cánh đồng, với lũy tre, với đàn trâu, với những trưa hè gió mát ... Và ở đó, còn một người mà tôi yêu hơn tất cả ... "nội bảy tôi!" Đối với tôi, một ngày trên đất Mỹ cứ tựa như một thế kỷ vậy đó . Mặc dù, nơi đây tôi được ăn ngon, mặc đẹp, nhưng vẫn không sao sánh bằng quê hương tôi bên bữa cơm cà cùng rau muống luộc . Mỗi một đêm tôi đều nằm mơ . Tôi mơ thấy được trở về thăm quê tôi, thăm nội, thăm nội bảy ...
Và rồi ... 8 năm sau ...
Giấc mơ của tôi đã trở thành sự thật. Nhưng có ai ngờ ... Quê hương tôi đó .... vẫn như xưa ... mà nội bảy tôi đâu còn nữa ...
Đứng trước mộ mà tôi cứ ngỡ như mình đang mơ
Tôi thầm gọi
- Nội bảy ơi, Mèn đã về thăm Bảy rồi nè. Bảy có nghe ... có thấy Mèn không ?
Mẹ ơi, xin cho con một lần ...
Tâm Thư
Cả nhà ai cũng biết tôi thương ba hơn thương mẹ. Học cũng ba, ăn cũng ba, uống cũng ba, ngủ cũng ba ... Ba đối với tôi là tất cả. Tôi tự hãnh diện khi mẹ đùa con gái giống ba làm giàu ba họ. Tôi khoái chí khi mẹ hờn tôi chẳng chút bận tâm. Nỗi lo lắng tôi dành cho ba thấy rõ. Còn mẹ ? Tôi hững hờ, lạnh nhạt như những trận mưa tuyết mùa đông ...
Cứ mỗi lần đi chơi xa, mỗi cuối tuần đi học về ... tôi không khi nào không nhớ mang về cho ba những món ngon, vật lạ. Hình như những gì quý nhất trên đời tôi đều muốn đem tặng hết cho ba. Nên mẹ thường hay ghẹo:
-Út Lạc nhà ta cái gì cũng ba cũng ba hết, coi mẹ nó không ra gì mà
-Ai kêu mẹ cái gì cũng chê làm chi . Con có mua phần cho mẹ, mẹ cũng đâu thèm đếm xỉa tới đâu. Mẹ chỉ thích nước mắm với cá khô, mà nhà mình là kho chứa hai thứ đó, đâu tới phiên con phải mua cho mẹ chứ.
Tôi nói một cách suông sẻ, chanh chua, không cần biết cảm giác của mẹ ra sao.
-Cha mày
-Mẹ à, đừng chửi ba con nhé
Tôi ngã vào lòng ba cười hì hì ... bỏ mặc mẹ đứng đó như thôi miên nhìn hai cha con tôi hạnh phúc
Thời gian êm đềm trôi thật mau. Mọi vật chung quanh cũng thay đổi hẳn. Những nụ cười thoải mái, hồn nhiên, vô tư của tôi tự dưng biến mất. Tóc mẹ bạc dần khi ba không còn là ba của thuở trước. Vầng trán mẹ in thêm nhiều nếp nhăn khi ba nhìn tôi mà chẳng biết là con. Chỉ tình cờ một tai nạn trên con phố vậy là một gia đình tan vỡ. Tôi nhìn ba ngơ ngác . Mẹ cố đè lại dòng lệ giấu kín vào tim. Tôi biết chứ! Tôi biết nước mắt mẹ rơi gấp trăm vạn lần nước mắt tôi. Nhưng trước tôi, mẹ vẫn cố gượng cười, an ủi, động viên.
-Út Lạc, con cứ lo học đi . Chuyện nhà đã có mẹ lo rồi, con đừng bận tâm quá.
Thử hỏi tôi làm sao có thể không bận tâm, không lo lắng khi mỗi tối tôi lén nhìn mẹ khóc ? Nép phía sau cánh cửa phòng mẹ. Tôi thấy mẹ ngồi nhìn ba, nước mắt cứ tuôn trào.
-Vợ con đâu hết rồi? ba hét lớn
-Ba Út Lạc à, nhỏ nhỏ thôi, con nó đang ngủ
-Đứa nào đó ? Vợ tao đâu rồi ? ba lại hét lên như chẳng nghe thấy tiếng mẹ nói
Mẹ lấy tay vỗ vỗ vào vai ba như để trấn an. Ba dịu dần rồi lại ngồi đó, nhìn mẹ chẳng biết mẹ là ai. Cứ như vậy, có khi mẹ phải thức trắng hết đêm này đến đêm khác. Vậy mà đến sáng mẹ vẫn làm như không có gì xảy ra. Mọi việc đều tốt đẹp. Cơm, canh, những món tôi và ba thích bày đầy bàn, thơm phức.
-Út Lạc ...
-Hộp canh chua này dể đổ lắm, tuy mẹ gói kỹ rồi nhưng con chạy xe phải cận thận nha. Không thì đổ hết là cả tuần không có gì để ăn đó.
-Trái cây mẹ cũng đã bỏ vào cho con rồi, con ráng ăn để có sức mà học. Chứ suốt ngày cứ ôm mấy cái ly mì gói là cuối tuần về mẹ đánh đòn có biết không.
Tôi đứng đó ... nghẹn lời. Một câu cám ơn tôi cũng không biết nói. Tôi muốn chạy lại ôm mẹ thật chặt, hôn mẹ một vạn lần nhưng chân tôi tê cứng, đứng yên tại chỗ . Tôi phục mẹ . Ngưỡng mộ mẹ. Tại làm sao mẹ lại có thể hy sinh nhiều đến như vậy mà chẳng nữa lời than, trách? Tôi tự nghĩ, nếu đặc tôi vào trường hợp của mẹ, chắc là tôi đã kiệt sức từ lâu. Ba ngồi một chỗ, ăn, uống, tắm rửa, một tay mẹ chăm sóc .Tôi, hai mươi mấy tuổi đầu, mẹ lo lắng từng ly, từng tí. Vậy mà mẹ vẫn chưa thấy đủ, vẫn chưa thấy hài lòng.
Tôi chợt thấy mình ích kỷ. Quá ích kỷ đối với mẹ. Ích kỷ đến nổi chỉ có mấy chữ thương nhớ mẹ mà tôi cũng đem chôn cất tuốt tận ngăn tim. Tôi chỉ biết có ba và chỉ biết có ba. Ba là trên hết.
Chắc mẹ chẳng buồn đâu. Mẹ hiểu mà. Tôi tự mình an ủi . Rồi cứ mỗi cuối tuần, tôi lại ghét tôi. Tôi lại thấy tim mình như thắt chặt, đau nhói khi nhìn mẹ gượng cười để lộ những nếp nhăn trên khuông mặt gầy, ốm, xanh xao.
Tôi lại ước ... phải chi tôi đừng là một đứa nhỏ, tôi đừng còn con nít, tôi đừng ... đang ngồi trên ghế nhà trường ... thì bây giờ mẹ đâu đến nổi phải bôn ba, gánh vác.
Tôi lại ước ... phải chi tôi đừng quá vô tình, đừng giận mẹ vô duyên vô cớ như tôi đã từng làm.
Giờ đây tôi mới hiểu thấm thía được hai câu ca dao: Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng . Con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày. Người ta nói chẳng sai chút nào. Phải, đúng là như vậy! Mẹ đã không ngại vì tôi lên non xuống biển. Mẹ đã không ngại mưa gió nhọc nhằn để đổi lấy nụ cười trên môi tôi, để nhìn tôi hạnh phúc. Còn tôi? Tôi đã chẳng lo được cho ba mà thậm chí đôi khi còn làm cho mẹ giận. Càng nghĩ ... tôi càng ghét mình và thương mẹ hơn trăm vạn lượng.
Mẹ ơi ...
Xin cho con một lần được hôn lên tóc mẹ với triệu lần câu xin lỗi.
Tôi lại ước ...
May 13/ 2003
(Viết cho mẹ với trăm ngàn nỗi nhớ)
Thứ Tư, 28 tháng 5, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét