Chiếc lá cuối cùng
Em lây lất trên cành vàng chiếc lá
Trong giá đông hoài vọng chút nắng về
Đừng, xin đừng lay em khỏi cơn mê
Gió đừng vội xô em về với đất
Em bám víu. Không !
Mùa xuân chưa mất
Mây sẽ xanh và nắng ấm chan hòa
Phố sẽ đông nhộn nhịp bước chân qua
Tình vẫn đấy xôn xao cây trổ nhánh
Em lây lất trên cành trong buốt lạnh
Đợi tình về đem nắng ấm tan đông
Có bao giờ xuân ấy trở lại không ?
Em bám víu níu hão huyền chờ đón
Cóng em rồi tay buốt tê từng ngón
Hồn úa vàng kiệt quệ sức đợi mong
Xuân quay lưng đông buốt giá ngập lòng
Em khép mắt ...
Gió đưa em về đất.
Cũng như tình, mùa xuân xưa đã mất.
Lê Tịnh Vân
Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2008
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét