Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008

htc

Quán Bút Trẻ xin giới thiệu cây viết nữ htc hay Nghi Bình thay đổi cho cùng những bài viết trên các mạng khác nhau . Thơ của chị mà chủ quán hay chọc là " trừu tượng đến độ không thể tưởng tượng nổi " nhưng có lúc cái trừu tượng đó chủ quán dường như có thể sờ chạm vào để đủ cảm nhận những cảm giác rất thực mà tác giả htc muốn chuyên chở tới bạn đọc . htc không bao giờ viết hoa, văn của chị cũng mang tính thơ mà đôi khi chủ quán cũng không thể liệt thẳng vào văn hoặc thơ . Chị ít nói về mình, chị viết khi nào chị thích, có khi viết rất nhiều, có khi không viết, chị trung thành với những cảm giác và những quan điểm chị có tới cùng và điều đó làm nên bản sắc riêng biệt trong thơ văn của chị .

Mời bạn đọc thưởng thức các bài viết sau đây của cây viết nữ htc .

Trân Trọng .

-------------------------------------------------------------------------------

rồi cũng hết

người bỏ lại tôi, đông rắc lạnh xuống trần
tôi tức tưởi, gom thơ lùa vào ngách
(ngách phù du, không tình thư trên vách !!!)
đêm và ngày, tôi trò chuyện với hư không

tôi không quay về, tôi cũng chẳng đợi mong
cành cỏ dại men theo mùa, xanh lại
tôi theo dòng đời khóa luôn bên ngực trái
cửa trái tim, (tôi đóan thế -- "cửa trái tim")

thế giới bây giờ chừng như rất lặng im
tôi quên bẵng ngày hôm qua mưa lũ
tôi không lo khi mây trời vần vũ
tôi không buồn vì mưa sẽ lại rơi

ơi người, ơi người cũ cuả tôi ơi
ngày tháng ấy bây giờ sao hóa lạ
tờ chúc thư cho cuộc tình tàn tạ
người quên ký rồi nên tôi vẫn băn khoăn

có những chiều tôi đi lại loanh quanh
vùng ký ức đầy vết hằn đen, đỏ
tôi bới tìm niềm vui tôi từng có
nhưng mơ hồ vì trộn lẫn với khổ đau

tôi đứng bên lề đời nhìn thiên hạ xôn xao
vì sao vỡ rơi xuống đồi mộng, thực
từng bước chân vấp vào nhau, cơ cực
tôi vịn cuộc đời, đi tiếp quãng đường tôi !!!

một thoáng hương trầm, chỉ một thóang, thế thôi
đông, xuân, hạ, vàng thu thì lá chết
sinh, lão, bệnh, cuối cuộc đời, cũng hết
tôi và thơ rồi sẽ phải chia tay ...

htc


--------------------------------------------------------

khúc cũ

tháng Giêng, mặt đường buổi mai loang loáng ướt ... dấu vết để lại từ đêm qua cuả nhiều sợi mưa lang thang quay về quanh phố ... Những sợi mưa, vì lý do gì đó, rơi xuống để sáng tinh mơ, con đường trở nên sóng sánh khi ánh đèn phản chiếu trên từng nơi nước đọng kể cả bụi cây, khe đá ... Con đường chứng kiến chầm chậm từng chuyến xe qua ...

nàng, một thóang, bước khỏi vùng tăm tối Alzheimer ... thức giấc như kẻ ngủ quên nhiều năm, như người không còn thuộc về những quẩn quanh trong đời sống ... bất chợt bắt gặp bóng mình bên vệ đường nơi người đàn ông rỉ rả câu nhạc tình đầy thất vọng, không lối thoát ...

... từng ngày qua lẻ loi trong thu vàng hiu hắt
mình anh thôi bước khuya trên đường côi ... (*)

không, nàng không hề quên, nàng chỉ không thể nào còn nhớ vì không còn lý do gì để giữ lại nỗi nhớ ... Buổi kinh chiều nơi giáo đường thầm lặng, nàng quỳ, phát hiện ra khoảng trống trong đầu trước khi gương mặt người đàn ông ẩn hiện ... khoảng trống mịt mờ, rộng mãi ... Nàng tìm, không thấy một cái tên ...

... lời hứa năm đó, nhớ hay em vội quên
nếu xa nhau vẫn gọi người yêu dấu ... (*)

gọi "người yêu dấu" khi còn nhớ nhưng gọi là gì khi đã quên ??? ... Buổi sớm mai loang loáng ướt, nàng lao đao trên đường cố nhớ màu cuả chiếc xe đã sơ ý đâm sầm vào xe nàng ... Mảng trống màu đen mịt mờ, rộng mãi ... Tiếng hát người đàn ông vẫn trải mông mênh ...

... dù tình ta có phai sau bao ngày ngăn cách
mà hồn anh tiếng yêu còn vang mãi ... (*)

có thật vậy không khi chữ "yêu" vô cùng xa lạ, không chứng minh, không định nghĩa ... Trang sách ngây ngô cuối cùng đã được đóng miên viễn ... Trang sách mới dù muốn hay không cũng phải mở ra nhưng "tiếng yêu" hóa thành tiếng kêu không âm vọng, vô lối, tắt nghẽn ... Người đàn bà treo cổ tình yêu trên cây đèn đường giữa phố đông người qua ... Người đàn ông bán rao lời tình tự như món hàng rẻ tiền nhất ... Tại sao ??? tại vì sao ???

... anh sẽ đến dù nói lên câu biệt ly
anh sẽ đến dù nước mắt hoen bờ mi ... (*)

tình yêu đã hóa thành giọt nước mắt bi thương, đọng lại, chực rơi và nàng cố giữ, kéo ngược vào phía sau đôi đồng tử bất động như khối óc đang bất động dần cuả chính nàng ... Những ngày tỉnh táo, lành mạnh nhất, nàng ước gì được quên ... Những ngày nàng đã quên, lũ người áo trắng tinh bắt nàng kiếm tìm, để nhớ ... Ơi, những viên thuốc sẽ trộn lẫn với máu nàng, dại ngây !

... anh sẽ đến dù có đêm đêm lệ rơi
anh sẽ đến dù chỉ bên em một phút thôi ... (*)

nàng xuôi tay, trút ra hơi thở cuối ... Bên ngoài nắng đã lên, bình minh đẩy dần sớm mai vào quá khứ ... Mặt đường thôi loang loáng ướt ... Tấp nập từng chuyến xe qua ...


(*)anh sẽ đến -- Vĩnh Phước
htc -- 1/24/06

--------------------------------------------------------------------------

mới, cũ

qua năm cũ, hình hài hóa ... cũ
lời khi xưa phảng phất còn nguyên
(chưa xóa vội, xóa làm gì ... chữ)
mai tỉnh rồi, tìm hiểu nghĩa "duyên"

cứ ngỡ mưa không còn qua phố
ngày đông buồn trắng xóa cụm mây
cứ ngỡ tâm không còn đủ chỗ
lao xao đời, vẫn động, lạ thay !!!

cây bút cũ, nhọc nhằn ý ... cũ
(mặt hồ quen, nước cuộn vòng quanh)
ai buông xuống một vầng mây rũ
chữ thêm mờ, (nhạt nhất chữ "anh" ...)

nhắm đôi mắt, ngắm đời bằng mộng
nợ phù du ngắn ngủi, tặng nhau
xanh xao quá khoảng trời gió lộng
không chiêm bao lại hóa chiêm bao

mưa rơi rơi giữa lòng phố vắng
cây dù xưa thấm ướt, tả tơi
đôi mắt mở, xoáy vào quãng trống
màu tang thương nhòe nhoẹt khắp nơi

năm mới quá, mặt người chợt lạ
(bao lâu rồi ngưng lấn đời nhau ???)
nét chữ quen chập chờn, tàn tạ
ngày vô tình, lặng lẽ trôi mau ...

htc – 2/1/06


-----------------------------------------------------------------------------

túy khúc

đừng chuốc say tôi, đêm dài lắm
tôi ngại ôm buồn thức tới mai
một chén quỳnh tương nồng hương, tẩm
khổ (!), vại sầu tôi tăng gấp hai

đã bảo đừng về khơi nỗi nhớ
(chiếc kẹp lưỡi liềm trên tóc đêm)
vầng trăng thuở ấy mưa làm gãy
mảnh khuyết vô tình đâm giữa tim

sương rơi . Có phải sương trên lá
hay giọt rượu tràn khỏi mắt tôi ???
đã bảo không say, không say nữa
mộng lại liêu xiêu tới đứng, ngồi !!!

gõ chén, lung linh làn nước đắng
vỗ ta, sóng sánh nỗi niềm cay
vu vơ tâm gửi vào khoảng vắng
ngắm mảnh hồn hoang phất phới bay

cho thêm chút lửa vào cây nến
tôi muốn tìm tôi trong mắt đêm
màu nâu đã thẫm càng thêm thẫm
(đôi cánh dơi mù cố bay lên !!!)

đừng chuốc tôi say, trăng còn thắm
trăng sẽ cười tôi, "một kẻ điên"
(tôi biết rằng tôi còn tỉnh lắm
nên thắt vào người nợ, nghiệp, duyên !!!)

chén ngã, sầu thâm, ca túy khúc
lưỡi liềm vốn một, hóa thành hai
tôi gửi cho người vầng ảo nguyệt
để vầng trăng thật vỡ trên tay

đêm dài, đám cỏ vô ưu ngủ
hạ ngắn, hương trầm theo gió bay
mây trời lãng đãng tương tư cũ
rượu mách giùm xem, "ai nợ ai ???" ...

htc

------------------------------------------------------------------
đôi bạn

người đàn ông dong dỏng cao choàng vai người đàn bà cũng thanh mảnh đi dọc theo bờ biển ... Buổi sáng Tây Mỹ gay gay lạnh. Cái lạnh dịu dàng tạo nên sự nồng nàn, thắm thiết khi họ đi bên nhau. Người đàn bà tíu tít nói luôn miệng trong lúc người đàn ông mỉm cười lắng nghe, thỉnh thoảng mới nói một, hai câu bằng giọng trầm ấm đặc sệt âm thanh Bắc Kỳ.

Thuyên lặng lẽ ngồi xếp bằng bên khe đá ngắm họ, cảm được niềm vui miên man, cảm được sự hài lòng với hạnh phúc tưởng chừng như nhỏ nhoi nhưng đủ đầy mà với Thuyên lại là thứ hạnh phúc vô cùng xa vời tay với và Thuyên chỉ có thể ngắm nhìn, ước ao ...

tiếng người đàn bà vang lên, thật gần:

- Mặt trời bắt đầu lên rồi kìa anh

và họ người xuống bên nhau, đưa lưng về phía Thuyên để Thuyên càng không thể rời mắt khỏi vòng tay trìu mến cuả người đàn ông choàng trên người đàn bà đang tựa đầu vào vai ông đầy thương yêu, tin tưởng ... Đôi mái tóc đều đã điểm sương ...

Thuyên lặng lẽ thở dài ... Từ lâu Thuyên không còn tin vào tình yêu nữa. Sự luyến ái giữa hai con người không cùng phái, không cùng nhịp đập cuả trái tim, không cùng suy tư, không cùng giữ lời hẹn ước khiến tình yêu bị chà đạp méo mó, đáng thương ... Đôi lúc Thuyên tưởng chừng như chỉ là trò vui trong chốc lát cuả người không tim, óc và Thuyên càng nghĩ càng không sao hiểu được tại sao. Có lẽ thêm một năm, hai năm hay đến cuối đời Thuyên sẽ khám phá được câu trả lời hay Thuyên sẽ phải trốn tránh hoài vì Thuyên sợ sự thật tàn nhẫn và Thuyên, người tự cho rằng mình quả quyết, cứng rắn lại chỉ là mảnh linh hồn tàn tạ, rách rưới sau những đau buồn, thất vọng để rồi tự xác nhận rằng "nếu có điều gì trường cửu thì điều đó không bao giờ được gọi là Tình Yêu" và Thuyên qua từng ngày cuả mình với đôi mắt dõi mãi vào quãng không ...

- Tình quá, em không ngại sao ???

Thuyên giật mình, chờ đợi câu trả lời biết đâu cũng quen thuộc nhưng, người đàn bà chỉ khẽ khàng hôn nhẹ lên má người đàn ông và mỉm cười hạnh phúc ... Người đàn bà đang quay lưng về phía Thuyên tựa hẳn vào người đàn ông như một ngấm ngầm cuả sự phó thác, cậy trông khiến Thuyên không khỏi nhớ ra đã lâu, ừ, cũng đã lâu, Thuyên không còn cảm giác tin tưởng như thế với bất cứ ai ...

Thuyên bối rối nhìn họ đi về phía Thuyên khi ánh mắt Thuyên vẫn chưa kịp rời họ cùng với những ý nghĩ miên man ...

- Chào cô, mặt trời lên đẹp quá há cô

Thuyên chào lại và vô duyên buột miệng:

- Ông bà hẳn là đôi vợ chồng luôn hạnh phúc

Người đàn ông đưa tay vuốt mái tóc bạc, trả lời:

- Chúng tôi không phải là vợ chồng. Chúng tôi chỉ là ... đôi bạn

Thuyên tròn mắt ngạc nhiên trong lúc người đàn bà ngước mặt nhìn người đàn ông cười mãn nguyện trước khi chào Thuyên và bỏ đi ... Thuyên lặng lẽ ngồi yên nghe sóng biển rầm rì những câu nói Thuyên chưa bao giờ hiểu được ... Sóng tràn bờ ấp ủ phút giây và quay ngược ra biển không trở về lần nữa ... Thuyên gục đầu trên cánh tay, nàng không khóc được đã từ lâu nhưng hình ảnh bờ núi đá chênh vênh treo ngược mảnh tình yêu rách nát cuả Thuyên vẫn còn chưa xóa sạch được trong tâm tưởng để tấm linh hồn hóa dần thành đá, rong rêu ...

htc – 5/31/06

------------------------------------------------------------------------
đừng hỏi

mai về lại cuộc vui anh bỏ dở
sẽ thấy em vẫn lặng lẽ vẽ vời
những dòng thơ cho ngày tháng trôi xuôi
lời tình cũ và ý đầy hoang tưởng

lá mùa thu rơi theo cơn gió chướng
em khóc giùm bằng chữ, (rất sầu bi)
em than van như giẵm phải từ ly
(mà tao ngộ ... , như ... "tình mình", làm sao có !?)

đêm không mưa, trăng lại về rạng rỡ
em xõa tóc dài, ngửa mặt hứng màu trăng
thơ tình em sẽ hỏi rất băn khoăn
"anh nơi ấy có đang cùng nỗi nhớ ???"

em khóc, cười cùng trái tim trăn trở
yêu và yêu, mộng rất lạ giữa đời
dẫu điệu, vần có thật sự đơn côi
màu lãng mạn còn nguyên theo ngày tháng

mai về ngang một ngày hè nắng hạn
anh hãy ngừng, tìm lại trái tình yêu
(trái khô cằn, đắng chát vị cô liêu
từ lâu lắm khi tâm mình không gặp ...)

em vẫn viết khi nỗi buồn đầy ắp
em vẫn vẽ vời dù ta chẳng còn nhau
mai anh về có nhìn thấy vết đau
anh đừng hỏi "vì sao em vẫn viết ..."

htc

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .