Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008

Phôi Pha

Quán bút Trẻ xin giới thiệu tác giả Phôi Pha, anh đến với các bạn trên nét bằng nhiều bút hiệu cho thơ cũng như cho văn như Lê Biên Hoà, Dzị, Lê Du Miên. Viết bằng bút hiệu nào những bài viết của anh bao giờ cũng mang đậm tính nhân bản, chuyển tải những vui buồn, những trăn trở anh đã có cho bản thân, cho xứ sở và cho cuộc sống anh đang đối diện hàng ngày .

Lúc này, tác giả Phôi Pha vắng mặt trên các diễn đàn nhưng những bài viết của anh thỉnh thoảng vẫn được bạn bè giới thiệu trên các diễn đàn mới thành lập .

Thật là một hân hạnh cho chủ quán của Quán Bút Trẻ được giới thiệu anh lần này .

Trân Trọng

------------------------------------------------------------------

Anh giờ ở đậu lưng chừng núi sông !
Phôi Pha


(Em hỏi anh giờ ở đâu ?
Mà sao em gọi, đêm thâu cúi đầu !
Mình còn vấn nợ đời nhau ?
Mà anh im lắng hồn đau nhức nhừ ?)

Bây giờ là cuối tháng tư
Anh vừa ngã xuống miên du cuối đời
Hồn sông núi gọi em ơi !
Xuôi tay trả nợ, nợ đời, nước non.

Bây giờ là cuối tháng tư
Dăm ba hôm nữa áo tù trùm thân
Lên non xuống biển cùng chân
Khổ sai một kiếp rục xương góc rừng.

Bây giờ là cuối tháng tư
Ngựa đau xứt móng hao hư xứ người
Buồn vui cũng một tiếng cười
Ba mươi năm trước gươm rời yên nhung

Dở dang tiếng nước vua Hùng
Anh giờ ở đậu lưng chừng núi sông !


--------------------------------------------------------------------------

lại mãi xa xôi
Phôi Pha




trời bên ấy, hôm nay có gì khác ?
mà ta nghe ngơ ngác ở trong lòng
mây có về ngủ trên bờ tóc …
dài như sông,
thuyền trăng ta neo đợi,
giữa trời. Mong ! !

trời bên ấy, hôm nay , như lạ
nắng sao vàng, sao như tím …
như xa …
nắng không hồng như ngày đầu,
ta tìm đến
mà như buồn …
làm nặng trĩu cõi hồn ta

trời bên ấy hôm nay, gío nổi ?
thổi ta bay, như chiếc lá vô tình !
dẫu vẫn biết muôn đường đi rồi cũng …
đưa về cội !!!
nên ta chờ Người,
ở nơi đó . U minh !

trời bên ấy, hôm nay mưa đổ ?
kéo nỗi buồn ta,
về gõ phím tơ chùng !
Người có còn hát khúc không tên cũ ?
mà sao ta nghe thinh lặng,
mãi vô cùng …

mạc tư khoa ơi, mưa ơi ! Vắng nhỉ ?
biển chiều nay không thấy bóng dáng Người
tập theo ai, ta biết yêu mưa từ dạo đó !
mưa …yêu rồi …mà Người …
lại mãi xa xôi !



------------------------------------------------------------------------------
Eo Biển Không Bình Yên
Phôi Pha

Cứ sau mỗi lần hắn cãi nhau với vợ , là y như rằng hắn lại nhớ mẹ nhiều hơn . Cứ mỗi lần hắn rầy la con hắn là cũng y như rằng hắn nhớ mẹ vô cùng , nhớ quay quắt trong cái hố ăn năn và mơ hồ như hắn có cái tội to lắm đối với mẹ. Nói như thế không phải là những lúc gia đình bình yên, sóng gío lặng như tờ thì hắn đã quên mất mẹ đâu, người mẹ mà đối với hắn là tuyệt nhất trên trần gian này . Người mẹ suốt đời tận tuỵ vì hắn, quên cả bản thân mình .

- Này tôi nói cho bà biết nhá , nếu mà tôi biết qua đây bà …cà chớn như thế này thì tôi đã chẳng bỏ mẹ già tôi heo hút với ngày tháng dài nhớ con, nhớ cháu nơi quê nhà , rồi sinh bệnh, rồi chết …

- Này các con hư lắm, Bố bỏ bà nội ở lại để đưa các con qua đây vì cái gì ? Không phải là vì tương lai của các con sao …Vậy mà các con không lo học hành . Các con đã làm cho bố không còn cái lý lẽ để bào chữa trước toà án lương tâm của bố . Bố đã phải thú tội trước bình minh :” Bố là đứa con bất hiếu đã bỏ mẹ mình ở lại giữa lúc tuổi già bóng xế, để ra đi tìm êm ấm cho riêng mình .” .

Những câu nói đại khái là như thế đã luôn được hắn nhắc lại mỗi khi sóng gió nổi lên trong cái eo biển nhỏ bé. Con thuyền mà hắn lèo lái như vẫn cứ ì ạch, chẳng đi tới đâu . Nhiều lúc hắn nghĩ cái số trời đã vậy rồi mà, cái cô vợ cứng đầu và những đứa con rắn mặt là những ngọn gió chướng làm con thuyền đôi lúc tròng trành, đổi hướng , quay mòng mòng .

- Tôi đã bảo với mình hoài là gởi tiền về cho chị, cho em thì cũng vừa vừa phải phải thôi . Mình ở bên này làm ăn vất vả lắm, kiếm đồng tiền đâu có dễ . Cứ nghĩ lại mà xem , mình còn khổ hơn họ ở bên ấy nhiều, mình đầu tắt mặt tối …

- Thì tôi có gởi nhiều chi cho cam mà ông cứ nói …

- Bà không gởi nhiều hả ! Bà gởi hết cả tiền đi chợ …Bà không thấy sao , mấy tuần nay trong tủ lạnh trống trơn hà …

- Ông nói sao chớ …Thịt cá vẫn đầy trong tủ lạnh đó mà. Không tin ông coi lại đi ..

- Này tôi nói cho bà biết nhá ….


Hắn lập lại cái điệp khúc dài ngoằng ấy, rồi hắn ôm đầu.

Hắn lo xa ghê lắm, công ăn việc làm dạo này bấp bênh vô cùng . Cái sở hắn đang làm cứ đe doạ nay óp mai óp . Hắn đã làm ở đây gần sáu năm rồi mà chả có gì chắc cả, nó vẫn cứ rung rinh làm sao ấy, chả biết nó xụp xuống lúc nào . Cái nhà còn nợ hơn chục năm. Lại còn hai cái xe đời mới nữa . Hắn ân hận là đã nghe lồi vợ, lời con , mua cái nợ vào thân, biết vậy thì thôi mua đỡ cái xe đời cô Lựu, trả dứt một lần là xong chuyện, thì yên trí hơn, khỏi phải lo lắng nhiều .” Cái con vợ mình thật đoảng, chớ hề lo phụ cho mình một chút…”. Hắn luôn nghĩ như vậy, cái gì cũng chỉ mình hắn, hắn cô đơn đứng mũi, chịu sào .

- Bố ơi ! Con xin mẹ hai chục để mua sách mà mẹ không cho …

- Sao lại không cho ?

- Mẹ bảo mẹ hết tiền rồi !

- Hết tiền rồi ….?

Hắn quay qua vợ hậm hực :

- Đấy bà nghĩ lại mà xem, con cái xin vài chục mà bà tiếc bà không cho, nhưng chị em bà ở Việt Nam mà ới một tiếng thì bạc ngàn bà cũng có sẵn . Thậm chí bà còn dám đi mượn tiền lời để gởi về nữa . Thiệt tình tôi không biết phải nói làm sao …

Ôi thôi những cơn gío chướng nổi lên chẳng nhiều mà cũng chẳng ít, mỗi tháng vài lần, mỗi lần bom đạn nổ xong thì chiến tranh lạnh kéo dài hằng tuần, vị chi là cũng mất đứt ba phần tư tháng hắn ngồi bâng khuâng nhớ mẹ, hắn nằm thao thức nhớ mẹ, ruột thắt, gan cào . Hắn thắp nhang trên bàn thờ mẹ nhiều hơn . Hắn đấm ngực thì thầm bên di ảnh mẹ như ngày xưa còn bé mỗi lần hắn nũng nịu, thở than, vòi vĩnh :

" Nếu biết thế này thà rằng chẳng tương lai, tương đậu gì cả, con sẽ ở lại bên cạnh mẹ, phụng dưỡng mẹ suốt đời bằng thực tế chứ không bằng đồng tiền và bằng một tình thương yêu xa cách muôn trùng .Qua tới đây con nào sung sướng gì cho cam mẹ ơi ! Đi làm suốt đêm , bảy giờ sáng về tới nhà còn phải chực chờ đưa hai cháu đi học, mỗi đứa một trường , giờ học khác nhau, đến chín rưỡi tắm rửa xong leo lên giường ngủ, thật là khó ngủ quá mẹ ạ, trời cứ sáng trưng, con phải mua đồ bịt mắt lại để mà ngủ, mặc dù các cửa sổ con đã che màn đen hết, thế mà thật ông trời oái oăm cứ lúc mình mong trời tối thì ổng lại cứ sáng choang, còn khi mình mong trời sáng thì ổng lại tối mò . Con nhớ mẹ thường bảo là Ổng thử mình đó, đừng nản chí . Trời ơi con hết kiên nhẫn nổi rồi, con buông xuôi luôn mẹ à, chẳng chí, chẳng rận gì nữa đâu . Ngủ được ba, bốn tiếng đồng hồ thì lại phải thức dậy đi đón các công chúa, đón các công chúa về đến nhà là lao đầu vào bếp lo cơm nước, cơm nước xong là chuẩn bị đi làm. Sáng mai bảy giờ …, lại xoay vần như ngày cũ . Con ngu quá phải không mẹ, con ngu quá mà …"

Đã nhiều lúc hắn khóc trước bàn thờ mẹ, nước mắt lăn dài trên má , buồn cho thân phận , và thương mẹ đã phải thui thủi một mình ở chốn quê xa.

***

Những năm mà người ta vượt biên hà rầm, cái xóm nhỏ này cũng thế , sau một đêm ngủ dậy lại thấy vài người đi mất, họ rủ nhau đi âm thầm, người ở lại xôn xao, buồn ngơ ngác . Công việc đồng áng thì bỏ bê, phần vì phải vào hợp tác, mọi người đều chán nản, phần thì làm nhiều mà chia chác chẳng được bao nhiêu vì phải khấu trừ giống má, phân, thuốc . Xã viên, cứ chỗ nào có ba, bốn người thì y như là câu chuyện có xoay quanh chuyện vượt biên :

- Hai đứa con của Tám Tàng đi tới nơi rồi. Đã có điện tín báo về tới nơi bình yên rồi .

- Họ đi dữ quá làm mình thấy nôn nao ghê .

- Vậy …,hỏi thiệt nha , chị có tính gì không ?

- Tính gì bây giờ ?

Họ thì thầm to nhỏ với nhau, họ bàn tính gần như công khai, thế là ngày mai lại có người vừa bỏ đi đêm qua . Hắn cũng như mọi người, mất ăn, mất ngủ, không biết tính đường nào cho phải, cho đúng . Bà vợ hắn thì năm lần bảy lượt nhắc khéo hắn là phải ra đi thôi, ra đi tìm tương lai cho đàn con, chứ cứ chôn chân ở đây, coi như làm công cốc cho nhà nước thôi . Ngày thì lam lũ, tối về còn phải đi họp, học tập, rút tỉa kinh nghiệm, ôi thôi mình chả còn là của mình nữa , mất hết cả tự do …

- Bà đừng có làm tôi rối thêm, đi thì trước hết cũng phải có vàng, rồi còn phải móc nối đường dây đáng tin cậy, chứ bộ muốn đi là đi được sao !

- Tôi thấy thằng Sáu con anh Năm đó , nó đi đâu có tốn cắc bạc nào .

- Thôi đi bà, bà nói gì đâu không hà

Hắn vòng tay ra sau gáy, dựa lưng vào thành ghế, mắt lim rim, chậc lưỡi, nói nhỏ như nói cho chính mình nghe:

- Thằng Sáu nó đi canh me, nó cũng đã hụt năm ba lần rồi mới đi trót lọt. Nó là dân ba búa, tướng tá vạm vỡ . Nó canh me ở bãi, có chuyến là nó nhảy lên, chẳng ai dám cản nó kể cả chủ tàu, chứ cỡ như tui bà nghĩ thử coi tôi mà leo lên tàu thì họ đạp xuống cái một . Chưa kể còn bà và hai nhóc con nữa làm sao lên tàu…

Vợ hắn đúng là vợ thằng Đậu mà, chuyện gì đối với cái đầu của y thị cũng đều dễ như trở bàn tay, y thị nông cạn không hề biết nghĩ trước, suy sau . Nói như vậy không có nghĩa là vợ hắn dại, vợ hắn không dại đâu, khôn tổ mẹ là khác, khôn nhưng không ngoan, khôn lỏi.

- Này mình ơi, hôm nay cuối tuần mình chở em đi chợ nha

- Tôi không rảnh đâu bà …đi một mình đi .

- Người ta đi đâu cũng có đôi mà vợ chồng mình thì …

Thế là hắn nghe mủi lòng, dù chả muốn đi, hắn cũng phải đi .

- Này mình ơi trả tiền chợ gìum em đi .

Hắn trố mắt nhìn, miễn cưỡng rút bóp ra . Có trăm bạc dằn túi thế là bay cái vèo . Hắn định cự nự mụ vợ nhưng nghĩ giữa chỗ đông người nên hắn thôi . Đẩy đồ ra khỏi chợ, xếp gọn sau cốp xe, leo lên xe đóng cửa lại, hắn bực tức tra hỏi :

- Tiền chợ tuần này đâu mà bà không trả lại còn dừa qua tôi ?

- Mình hay thắc mắc quá hà , đừng thắc mắc nhà cửa êm ấm hơn mình ạ .

- Êm ấm cái gì ! Gia đình mình không lo chỉ biết lo cho gia đình chị, gia đình em không à . Nói hoài bà không nghe tôi bực bội quá rồi . Cái gì cũng chỉ mình tôi …

Vợ hắn cười õng ẹo :

- Thôi mà .Thì mình là cái eo biển, là nơi mà mẹ con em núp gío mà. Nam nhi trượng phu đừng hơi tí thì cau có vì tiền chứ …

- Nói hay quá hen. Học ở đâu được cái câu này vậy ? Sao không đi theo đoàn cải lương Sài gòn 3, Sài gòn 4 …ở đây chi uổng phí tài nghệ .

Vợ hắn cười khì khì :

- Thì học ở trong phim bộ Hồng Kông đó mà …, ở lại đây là cũng vì mình, vì các con thôi …

- Trời đất ! thiệt không đó ? Bỏ đi Tám ơi …

Đấy mụ vợ của hắn là thế, lẻo mép lắm . Miệng dẻo như cái kẹo cao su :

- Này mình à …, có nên hỏi mượn mẹ ít cây vàng để lo vượt biên không mình ?

- Mẹ làm gì có tiền .

- Mẹ có mà

- Còn mấy cây để cụ dưỡng già, đừng có léng phéng …

Thế là mụ ta tỉ tê nói với mẹ chồng :

- Mẹ ơi, daọ này xóm mình vượt biên nhiều ghê mẹ nhỉ ?

- Ừ ! Thiên hạ đi làm gì không biết, bỏ mồ ông, mồ cha không ai nhang nến …

- Đi là phải chứ mẹ . Mẹ không nghe người ta nói nếu cây cột đèn mà biết đi thì nó cũng đi đó mẹ .

Bà mẹ ngạc nhiên trố mắt hỏi :

- Bộ tụi mày cũng muốn đi hả ?

- Dạ ! Cũng muốn vì tương lai của các cháu, chứ mẹ bảo ở lại đây rồi chúng cũng lại chỉ chân lấm tay bùn, chẳng lối thoát . Nhưng chồng con anh ấy bảo không đủ tiền , nên đành chịu.

Bà mẹ thở dài, và từ ngày đó bà cụ tỏ vẻ đăm chiêu tư lự . Chúng mà đi mình biết ở với ai . Mình gia rồi còn thiết gì nữa đâu . Đi theo chúng thì mồ mả Ông bà ai lo . Cả đời mình đã bám rễ nơi này, quê cha đất tổ bỏ đi sao đành . Bà buồn lắm mỗi khi nghĩ đến phân ly . Gia đình đang xum họp đầm ấm, dù xã hội bây giờ thay thời đổi thế, cuộc sống càng ngày càng khó khăn, ngăn sông cấm chợ , đi lại bị giới hạn nhiều . Nhưng bà cũng như những người dân hiền lành chất phát nơi này , nào có mơ có mộng gì cao đâu, chỉ mong cùng nhau, gia đình quay quần rau cháo qua ngày, có mẹ có con, có bà có cháu . Xã hội ra sao mặc …

Hắn cũng nhìn thấy rõ những thay đổi của mẹ, nên một hôm hắn lân la hỏi chuyện mẹ :

- Dạo này hình như con thấy mẹ không được vui . Có chuyện gì vậy hở mẹ ?

Bà mẹ chép miệng cố nén tiếng thở dài :

- Cũng đâu có gì …

Im lặng một lúc bà quay lại nhìn thẳng ngay mặt hắn :

- Tụi bay có chuyện dấu mẹ phải không ?

- Dạ đâu có mẹ …

- Lại còn nói là không có . Con vợ anh đã nói cho mẹ biết cả rồi .

- Vợ con ? Vợ con đã nói gì với mẹ ?

- Nó nói các con muốn vượt biên nhưng thiếu tiền phải không ?

- Dạ , dạ ,…thì là vợ con nó mơ ước vậy mà . Mẹ đừng để ý …

Bà mẹ đứng lên chậm chạp đi về phía bàn thờ ông bà, thắp nhang, lâm râm khấn vái . Khấn vái xong bà quay về chỗ cũ ngồi xuống, rót ly nước trà. đưa ly trà nóng bốc khói lên miệng nhấp , bà nói :

- Trà bữa nay mùi vẫn thơm nhưng sao vị hơi đắng …

- Dạ, chắc tại con pha hơi đậm hơn mọi ngày

- Ừ ! Mẹ hỏi thật, nếu anh muốn đưa vợ con đi nước ngoài, thiếu tiền mẹ gíup …

- Dạ, nếu đi con muốn mẹ cùng đi …

- Mẹ già rồi . Đi làm gì . Ở lại đây lo cúng giỗ, giữ mồ mả ông bà …

- Nếu vậy thì tụi con cũng không đi .

Sau cái hôm nói chuyện với con trai về vấn đề đi hay ở . Bà mẹ càng ngày càng trầm tư. Cái vẻ bất ổn hiện rõ trên khuôn mặt gìa nua. Mái tóc dường như lại trắng thêm nhiều . Trong tâm tư bà một cuộc dằng co vô cùng quyết liệt : đi là bỏ hết, ở thì tội cho con cho cháu, suốt đời sẽ chẳng bao giờ ngóc đầu lên được . Bà thức trắng nhiều đêm, con người gầy ốm hẳn đi . Những lúc bà để ý thấy hắn buồn bã, thở ngắn, thở dài và những lúc thấy vợ chồng hắn thầm thì to nhỏ, bà buồn đứt ruột, bà biết chúng muốn đi, nhưng trở ngại chính là bà . Bà thấy thương chúng quá. Một hôm hắn vừa đi làm về . Bà gọi hắn vào phòng , trao cho hắn một gói nhỏ rồi nói :

- Mẹ quyết định rồi, mẹ cùng đi với các con . Đây là số vàng mẹ còn dành dụm được , con cầm lấy thêm vào mà lo mua chỗ .

Hắn mừng đến chảy nước mắt , nghẹn ngào đến ú a ú ớ . Hắn mở chiếc khăn ra, trả lại cho mẹ hai miếng vàng lá :

- Con mượn mẹ bao nhiêu là đủ rồi. Còn đây mẹ cầm lại phòng thân .

Những ngày tháng chờ đợi rồi cũng qua . Đã tới ngày xuống bến . Bầu sô ém gia đình hắn và một số người lạ hoắc ở bờ một con rạch miệt Quán Chim, Long Thành . Mọi người đều hồi hộp lo âu, dù biết chắc là chủ tàu đã mua bến, nhưng biết đâu …, nào ai học được chữ ngờ . Chẳng ai dám nói chuyện, chẳng dám ho he, húng hắng, tất cả núp trong những lùm cây, ngồi thu mình êm như những gò mối nhỏ . Trời chập choạng tối, một chiếc ghe trờ tới, mọi người nhào ra leo lên . Những người khoẻ mạnh thì nhanh chân lên trước . Đột nhiên một tràng súng AK nổ dòn, chiếc ghe vội vã phóng đi . Hắn la lên :

- Còn mẹ tôi chưa lên, chờ chút đi .

Nhưng chiếc ghe như không nghe hắn gào cứ chồm về phía trước bỏ bà cụ già và vài người nữa ở lại giữa đêm khuya.

- Cho tôi xuống, cho tôi xuống …

Chiếc ghe đã ra xa bờ . Hắn ôm mặt khóc nức nở :” Mẹ ơi, mẹ ơi …!!!”

Và thế là mẹ hắn đã rớt lại . Bà không bị giam giũ. Bà về lại ngôi nhà, nhìn cảnh vắng tanh nhớ con, nhớ cháu, bà bị tâm bệnh, vài năm sau thì bà mất . Ngày bà mất hắn không về được. Hắn chỉ nghe tin . Hắn ngẩn ngơ mấy tuần buồn mà không khóc ra được . Từ đó hắn luôn trách mình và mang mặc cảm “đứa con bất hiếu” . Hắn thường nói với mọi người :” Tôi có tội với mẹ tôi . Tôi chẳng xứng đáng là con trai của mẹ .”

***

Từ cái ngày xuống bến trắc trở đó, tâm trí hắn mất thăng bằng, nên tánh khí thay đổi bất thường . Hắn hay cau có, gắt gỏng . Chỉ cần một chuyện nhỏ như cái móng tay trong gia đình làm gai mắt hắn là sấm sét nổi lên ngay . Tội cho vợ con hắn dưng không mà hứng chịu những cơn mưa bão , trái gío trở trời cứ xảy ra như cơm bữa . Bạn bè hắn thấy cũng ái ngại, khuyên lơn hắn hoài , nhưng cũng chỉ như nước đổ lá khoai .Miết rồi bạn bè cũng mất, chả còn mấy ai lui tới với hắn nữa . Hắn bị xua vào nỗi cô đơn. Những uẩn khúc nghẹn cứng trong từng thớ thịt không nơi giãi bầy, nó ứ lại, nó phồng lên như những huyệt đạo bị bế tắc không được khai thông . Có những lúc hắn ngồi thừ ra một mình, rồi có những lúc hắn nói lảm nhảm một mình. Hắn chưa phải là điên , nhưng hình như cũng có họ hàng đâu đó xa xa ..

Những lúc tỉnh táo, hắn cũng biết thương vợ, thương con lắm . Hắn chợt nhận ra là hắn quá đáng . Như lúc này chẳng hạn . Hắn nhớ lại sáng hôm qua, lúc đưa con gái út đi học, nó hỏi hắn :

- Bố à thứ hai tới là lễ tình nhân đó bố

- Lễ tình nhân thì sao …?

- Thì bố đã mua quà gì cho mẹ chưa …

- Quà cáp gì, nhiều chuyện …

Đứa con gái xụ mặt xuống im lặng . Giờ nghĩ lại thấy thương nó quá . Nó nói đúng mà , đã bao năm nay hắn quên phéng cái ngày lễ tình nhân , quên cả mình có một cô vợ đã mười mấy năm rồi cùng chia ngọt xẻ bùi, cùng gian lao, cùng hoạn nạn .

- Bố ơi ngày mai lễ tình nhân rồi .

Hắn nghe văng vẳng tiếng con gái hắn nhắc. Hắn tươi cười đứng lên giữa nhà dõng dạc :

- Chiều nay Bố mời cả nhà đi nhà hàng, mình ăn mừng lễ tình nhân, hà hà …Có ai hưởng ứng không ?

Hắn nghe thấy tiếng vợ hắn nói nho nhỏ trong bếp :

- Con ra xem thử có phải là Bố không ? Mẹ thấy không giống bố con tí nào .

Đứa con gái lớn chạy ra, cong tròn hai ngón tay đưa lên mắt dòm bố, cười lớn :

- Đúng là bố rồi mẹ ơi . Hoan hô bố, hoan hô bố .

Thế là cả nhà kéo nhau đi nhà hàng . Trước khi nhập tiệc, hắn rút trong túi ra một cái hộp, rồi trao cho vợ :

- Quà cho em …

Vợ hắn một giây ngỡ ngàng, cảm động quá, hai giọt nước mắt ứa ra , lắp bắp :

- Có phải thật sự là mình không ? Có đúng là anh của em không …?

Hai đứa con thì nhao nhao lên : Mở ra xem đi mẹ, mở ra đi …

Vợ hắn tay rung rung mở nắp hộp ra : một bộ dây chuyền, bông tai, nhẫn …Diamond , chiếu sáng, óng ánh .Vợ hắn ôm vào ngực, mắt nhắm lại như tận hưởng nỗi sung sướng dâng trào :

- Mình tốt với em quá …

Thấy vợ vui hắn cũng khoái chí:

- Thì anh là cái eo biển... bình yên, để cho mình và các con núp gío đó mà …

Hai đứa nhỏ giành phần đeo bông tai, dây chuyền cho me . Còn nhẫn thì chúng nhường phần cho bố . Những lời chúc tụng và những ly rượu vang được nâng lên . Bửa cơm gia đình thật vui, thật đầm ấm . Hắn uống thêm beer. Gia đình hắn đã lâu rồi không được vui như thế .

Khi về tới nhà thì hắn đã say quá , vợ hắn dìu hắn nằm trên ghế sô pha, lấy khăn nóng lau mặt cho hắn :

- Mình uống ly nước chanh cho nó giã rượu nha .

Hắn giọng lè nhè :

- Say đâu mà say …hừ …say hồi nào …

Hắn níu tay vợ hắn :

- Này tôi nhắc bà nha , kỳ tới …mà …mà về Việt Nam bà …đừng có ….làm bộ bỏ quên lại đó cái sợi dây …chuyền, cái …cái nhẫn …hột xoàn …hừ … hừ …

Vợ hắn thừ người ra, nước mắt trào dâng , sụt sùi :

- Eo biển …eo biển vẫn...không bình yên .

Hai đứa con gái chạy lại ngồi bên mẹ, ôm mẹ . Ba mẹ con ôm nhau.


--------------------------------------------------------------------

Ngoài Kia Nắng Gọi
Phôi Pha

Trong trại tù ai cũng gọi Thể là Thể ma soeur vì vợ của Thể đã từng là ...ma soeur.

- Thể ơi ma soeur lên thăm mày kìa .

Giọng một người tù đang lao động bên lề con đường gọi ơi ới ...Thế ơi , Thế ơi ...

Con đường dài thăm thẳm dẫn từ lộ số 1 vào sâu trong rừng , nơi những con người tù đang bị ...cầm tù và lao động khổ sai , phá rừng trồng rẫy . Những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt và cả những giọt máu hằng ngày vẫn đổ trên mảnh đất ma thiêng nước độc này ...

Thể nghe tiếng gọi ngừng tay ngó ngơ ngác , chợt mọi người cũng ngừng tay ngó về con đường bụi cát tung lên theo nhịp bước gồng gánh của những người mẹ, người vợ, người em...đôi khi có cả những người tình của tù cải tạo đi thăm nuôi. Thể chợt đưa ngón tay lên miệng :"Xuỵt...". Thể vẫn vậy theo thói quen, mỗi lần ai nhắc tới tiếng "ma soeur". Thể bảo là vợ Thể sợ lắm khi nghe người ta gọi lại mình bằng từ này.

Trong trại cải tạo, cứ mỗi buổi tối khi mà bọn cán bộ lùa anh em tù vào chuồng và khoá cửa lại , thì sinh hoạt riêng tư của từng nhóm được hình thành. Nhóm này tụm lại năm ba người, nhóm kia quay quần lại vài ba đứa bên ly trà, bên những thỏi đường cục và nhất là bên cái điếu thuốc lào...mọi người ngồi gẫu chuyện, tâm sự...có nhóm thì kể cho nhau nghe hết tập chuyện chưởng này tới chuyện kiếm hiệp kia...Có nhiều người có khiếu kể chuyện, kể rất hay...Dù mình lúc trước cũng đã từng luyện những chuyện này đến nát nhừ , thế mà nghe Quới , một người tù đồng đội kể ai cũng thích. Quới như một diễn giả nổi tiếng...Anh được nhiều nhóm giành giựt, trà thuốc để mời chào , và dĩ nhiên Quới cũng bày đặt làm reo, nhóm nào có cao lương mỹ vị tiếp đãi, anh mới ghé để...đăng đàn thuyết pháp. Kể miết ngày này tới ngày kia, năm này sang năm nọ rồi cũng hết chuyện...Bọn tù quay sang kể chuyện chính mình , chuyện gia đình, chồng vợ, người yêu...đôi phần cũng để cho vơi nỗi nhớ, nỗi chờ...Cái nhớ chồng chất ngày đêm đôi lúc vỡ oà trong một tối khi giọng kể xa xăm, buồn vui lẫn lộn, nhưng mang đầy tính chất thật thà...Và trong số những tâm sự đời thường rất đẹp ấy , anh em trong tù chú ý nhiều tới câu chuyện đời Thể kể lại...

Thể kể rằng vào năm Thể đậu tú tài toàn thì lệnh tổng động viên được ban hành. Thể nghĩ trước sau gì thì cũng phải nhập ngũ , do đó Thể đã thi vào trường VBĐL với hy vọng sau bốn năm ra trường là lính, nhưng cũng còn cầm được trong tay mảnh bằng cử nhân bách khoa thực dụng , đôi khi biết đâu cũng có lợi... cho cuộc sống dân thường mai hậu.

Thể "xếp bút nghiên theo nghiệp đao cung" khi tuổi đời mới vừa mười tám, khi tâm tư chưa hề vướng bận yêu đương...

Khăn gói quả mướp lên đường nhẹ tênh,chỉ còn một chút ngậm ngùi...ngưỡng cửa đại học ngay trước mặt mà không thể bước vào, chào nhé giấc mơ khoa bảng năm nào, Thể thầm nghĩ vậy và trình diện trung tâm nhập ngũ, cuối cùng thì cũng là đại học, nhưng là... học đai...quân sự Đà Lạt. Cũng giống như mọi người tân binh khác, mọi chuyện đều lạ lẫm và làm ngỡ ngàng Thể không ít. Thể phải xuống tóc ba phân, khoác bộ quân phục rộng thùng thình , giày sô, giày tập...thời khoá biểu nghiêm ngặt. Những tuần lễ huấn nhục bơ phờ không còn có một chút thì giờ nào rảnh mà nghĩ ngợi, mà nhớ mà thương, mà buồn , mà chán. Ngoài những buổi học về quân sự, mệt mỏi căng thẳng , là những giờ học văn hoá cũng chẳng thoải mái gì...tuy có một lần Thể nhớ mãi giọng hát của cô giáo H , khi cô hát bài "Thu hát cho người" cho các sinh viên SQ nghe trong một buổi sinh hoạt vui. Giọng cô gợi cảm làm mọi người như chìm vào cái thế giới riêng của mình.

" Đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gío. Sáng linh lan hồn ta khóc bao giờ."

Thể nói, dường như Thể bị bài hát quá lãng mạn với giọng cô H ngọt quá đã làm xáo trộn cái thế giới tình cảm của Thế, và từ đó Thể bâng khuâng , mơ mộng , Thể như thấy mình thiếu một cái gì đó rất cần thiết trong đời...nói huỵch toẹt ra là Thể thấy mình thiếu một người tình...và Thể bắt đầu mong đợi, tìm kiếm, nôn nao . Thể hay mỉm cười một mình khi hình ảnh một người con gái hiền dịu, dễ thương, đẹp...mà Thể thích....cứ lởn vởn trong đầu .

Cuối cùng những tháng ngày huấn nhục cũng qua...sau khi được gắn Alpha Thể và moị người được về nghỉ phép với gia đình. Đúng là như chim sổ lồng, mọi người đều vui mừng, cười nói tíu ta tíu tít.Về tới Saigon trước tiên là tắm rửa một cái cho thoải mái rồi đảo một vòng thành phố xem bao lâu nay có gì thay đổi.Thể xách chiếc Honda Dame chạy qua bùng binh Nhà thờ Đức Bà tính vòng qua Tự do, ghé Brodard ngồi nhâm nhi cà phê, ngắm phố xá, rửa mắt sau bao ngày cấm cố. Bỗng chợt Thể nhìn thấy bóng người trong mộng...một ma soeur trong bộ áo xanh, khăn trắng...xinh quá , trông dáng dấp hiền quá...giống y người con gái mà Thể từng nghuệch ngoạc trong đầu, Thể tưởng như là quen lắm...nhưng không phải. Một phút định tâm Thể thầm nghỉ mình phải làm quen với soeur này mới được , nhưng bằng cách nào đây.

Thể quay xe trở lại , băng lên vỉa hè và cho xe rề rề theo sau ma soeur, theo hoài vẫn không nghĩ ra cách...hay là chạy xe lên trước chận soeur lại làm bộ hỏi thăm đường...không được , ai mà tin chứ , sẽ lộ cái...tâm cong queo không ngay thẳng tí nào ngay...Đang suy nghĩ miên man tìm cách làm quen thì không biết tại sao cái tay Thể táy máy thế nào, hay tại lâu ngày không điều khiển xe cộ nên lúng túng...mà tay ga tự nhiên tăng lên, chiếc xe chồm về phía trước...xô ngã ma soeur và Thể cũng ngã lăn ra trên hè phố...

- Thể lồm cồm bò dậy , trong lúc những người đi đường cũng đã xúm lại vây quanh ma soeur ...Thể khập khiễng bước lại gần đám đông , có tiếng nói xì xầm " Xe gắn máy chạy dưới đường không chạy, leo lên hè đường làm gì để đụng người ta . Đấy tội chưa, ma soeur bị ngất xỉu rồi kià". Lúc đó cũng vừa có một viên cảnh sát chạy tới. Ông ta hỏi lớn tiếng

- Có chuyện gì...

- Đụng xe đó ông cò à.

- Có sao không

- Đấy , tránh ra cho Cảnh sát làm việc.

Viên cảnh sát thấy ma soeur nằm bất tỉnh liền gọi xe cứu thương và lập biên bản. Thể hoàn toàn nhận lỗi. Một lúc sau , tiếng ambulance hú vang cả góc phố...và ma soeur đã được chuyển tới bệnh viện cấp cứu.Thể dù bị thương ở chân rất đau , nhưng anh cũng cố gắng leo lên chiếc xe của anh và chạy theo vào bệnh viện. Trên khuôn mặt của anh lộ rõ vẻ lo lắng , anh không hiểu tại sao chiếc xe đụng nhẹ thôi, mà ma soeur lại bất tỉnh...Khi vào tới bệnh viện thì ma soeur cũng vừa tỉnh lại...Thể mừng quá, anh chạy ngay lại hỏi rối rít :

- Soeur đã tỉnh rồi, Soeur có sao không, Soeur thấy đau chỗ nào...

- Anh là ai...

- À...xin lỗi tôi là người...đã đụng...đã làm cho soeur phải vào đây , thật là xin lỗi...Tôi tên Thể...Còn soeur, tôi có thể được biết tên...

- Tôi tên Vi Bình...

- Soeur Vi Bình, Soeur có cái tên đẹp qúa. Không biết nhà soeur ở đâu để tôi có thể báo tin cho gia đình soeur...

- Xin anh giúp dùm báo cho gia đình tôi ở...Phan Thanh Giản...

- Vâng, Vi Bình...à soeur Vi Bình cứ yên tâm...

Bác sĩ khám các vết thương và cho biết chân bên trái bị xưng nặng, khuỷu tay bị trày...còn phải chờ chụp Xray để biết rõ ràng hơn. Phải nằm lại ở viện ít ngày...

Và kể từ hôm đó, ngày nào Thể cũng túc trực để săn sóc cho Vi Bình. Sợ Vi Bình ở trong viện buồn, anh mua báo, sách truyện mang vào cho Vi Bình đọc. Những tuần báo Tuổi Ngọc, Tuổi hoa...Thế nghịch lắm , anh đọc trước những truyện rồi anh lựa những câu hay có ngầm ý tán tỉnh , anh lấy viết gạch đít những hàng chữ đó , rồi mới đưa sách cho Vi Bình đọc. Thể còn nhớ là có một truyện ngắn nói về một cô bé không có đạo nhưng lại mê một vị...Linh mục trẻ...Dù không có đạo nhưng có lần cô vào nhà thờ qùy, chắp tay cầu nguyện :"Lạy Chúa, nếu Chúa là đấng nam tử hán, thì xin Ngài hãy cho con được cạnh tranh công bằng với Ngài...Ngài đừng dùng quyền năng phù phép...mà hãy như con, dùng cái yếu ớt của người đời...con nghĩ là con sẽ thắng, con sẻ dành được Thanh (vị Linh mục)từ tay Ngài.". Thể đã gạch đít những dòng chữ đó bằng mực màu...Ngày hôm sau Thể vào thăm thấy soeur Vi Bình cứ tủm tỉm cười hoài...Thể cũng cười và hỏi :

- Vi Bình..à xin lỗi nha, Soeur hôm nay có gì vui mà thấy cười hoài...

- Đâu có... Cứ gọi Vi Bình...cũng được mà.Thấy có người lại dám tranh dành người yêu với Chúa...nên buồn cười quá. Hình như hơi...vớ vẩn...

- Vi Bình cho là vớ vẩn sao...nếu có người cũng muốn đấu với Chúa để dành lấy Vi Bình...thì...Vi Bình nghĩ sao nhỉ?

- Lạy Chúa tôi, đừng nói vậy anh Thể ơi, tội chết...

- Anh biết mà .



Rồi tự nhiên Thể im bặt. Vi Bình ngước lên nhìn anh tò mò ...

- Anh biết gì hả ?

- Anh biết là có tội nhưng ...không thể đừng ...

Vi Bình quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ dấu một nụ cười khi nghe Thể xưng Anh với mình, rồi nói nhỏ như cho Thể vừa đủ nghe ;

- Anh phải đi xưng tội đi .

Anh sẽ đi xưng tội, nhưng anh biết anh sẽ chẳng chừa được.

- Xưng tội mà không chừa thì cũng như không.

- Tội nào thì chừa chứ tội này thì không , không ngay cả trong tâm tưởng Vi Bình à

- Để Bình cầu nguyện cho anh đủ nghị lực mà chừa nha.

Kể từ đó hai người thân nhau lắm , nhất là Thể chỉ vắng Vi Bình một buổi thôi là Thể nhớ lắm rồi.Thể biết anh đã yêu.

Rồi những ngày phép cũng qua mau, Thể phải về lại quân trường tiếp tục luyện kiếm và Vi Bình cũng xuất viện về lại nhà dòng. Điều kỳ ngộ là tu viện của Bình cũng ở Đà Lạt nên họ có nhiều dịp gặp nhau . Cứ mỗi chiều thứ bảy Thể được nghỉ phép là anh ghé tu viện thăm Vi Bình. Lúc đầu chẳng có ai để ý vì các soeur nghĩ anh là người nhà của soeur Vi Bình , nhưng lâu dần và Thể ghé thăm nhiều quá làm cho soeur Nghi Hà bạn thân của Bình nghi ngờ. Nghi Hà nói với Vi Bình ;"Sao em nghi quá , nói thiệt đi , cái anh Sinh viên Sĩ Quan đó là ai?". Lúc đầu Vi Bình còn chối, nói dối là...anh họ.
Nhưng giấy không gói được lửa nên sau đó các soeurs đều biết cái quan hệ giữa hai người. Các soeurs xì xầm bán tán và câu chuyện tới tai Mẹ bề trên.
Một hôm sau buổi kinh chiều. Mẹ bề trên giữ Vi Bình ngồi lại trong nhà nguyện, Mẹ nói :

- Trước bàn thờ chúa, con cho Mẹ biết sự thật về những điều mà các soeur đồn đãi...

Vi Bình bật khóc và thú tội với Mẹ bề trên. Mẹ bề trên xiết nhẹ vai Bình nhỏ nhẹ khuyên lơn , dỗ dành:

- Con phải cầu nguyện nhiều, xin ơn soi sáng để con biết được hướng nào con phải đi...

Vâng , từ ngày quen Thể , Vi Bình đã cầu nguyện nhiều hơn . Lúc nào nàng cũng cảm thấy bất an, dằn vặt giữa hai tiếng gọi nghịch chiều :

- "Thể ơi! Đừng đến thăm em nữa . Lạy chúa xin Ngài , giúp Thể quên con đi, và đừng làm xáo trộn tâm hồn con . Con van ngài ."

- Nhưng Lạy Chúa ...sao con vẫn cứ lúc nào cũng nhớ tới người ta , vẫn cứ mong người ta ghé thăm ...Sao vậy , Lạy Chúa ?

Thể vẫn cứ đến thăm đều, nhưng Tu viện không cho Vi Bình ra gặp mặt nữa. Thể rất kiên trì cứ có được nghỉ phép là lại ghé tu viện xin gặp thăm Vi Bình. Thậm chí có lần anh đã leo tường rào vào trong tu viện, để mong gặp cho được soeur Vi Bình . Tình yêu đã làm cho chàng SVSQ đam mê đến ngờ nghệch. Mẹ bề trên thấy vậy đã can thiệp với Trường võ bị. Nhà trường đã đưa Thể ra Hội đồng kỷ luật xét xử, nhưng rất may Thể được một số Sĩ quan và Thày cô bênh vực nên được tai qua nạn khỏi. Thể mãi thầm cám ơn những người đã cảm thông với mình. Cảm thông với mối tình đầu của anh mà những hành động của trái tim ngang bướng đã không còn cách gì ngăn cản nổi.

Vi Bình thì mỗi ngày một tiều tuỵ, đúng là ;" tương tư không ốm cũng sầu". Mẹ bề trên bắt Vi Bình tĩnh tâm trong phòng kín một tuần và các soeurs hiệp lời cầu nguyện. Hết tuần lễ cấm phòng đó Vi Bình đã quyết định xin rời tu viện. Mẹ bề trên đồng ý, Vi Bình đã cởi bỏ áo dòng về lại với đời thường.

Sau khi Thể tốt nghiệp Võ bị , hai người đã làm lễ cưới. Họ sống với nhau rất đầm ấm, hạnh phúc. Thể tâm sự với bạn bè là tuy sống rất hạnh phúc nhưng Vi Bình lúc nào cũng ray rứt về quyết định cởi áo dòng của mình, Vi Bình luôn nghĩ đó là tội lỗi. Nhất là sau khi một tai nạn xảy ra , tai nạn tai ác đã gây mất niềm hy vọng làm mẹ của Vi Bình .

Một hôm Thể về phép thăm nhà . Anh lên gác và ra ban công hóng mát . Chiếc ban công nhà anh được đóng bằng những mảnh gỗ ghép lại . Anh thấy có một mảnh gỗ đã bị mục và anh đã bảo với cậu em trai của anh là sửa nó lại, nhưng cậu em ham chơi nên quên phéng đi mất . Sáng sớm Vi Bình thức dậy, giặt giũ quần áo, nàng mang quần áo lên dây phơi trên ban công, đã vô tình đạp lên mảnh gỗ mục và nàng té xuống đất, cái thai 3 tháng đã bị hư . Rồi từ đó chuyện hư thai đã bị thêm hai lần . Bác sĩ cho biết nguyên nhân là do hậu quả của cái té ngã hư thai lần đầu . Vi Bình đang lo chạy thuốc thang . Nàng cầu xin ơn trên cho nàng được ít ra một lần làm mẹ


Khi nghe Thể kể xong, có anh bạn hỏi Thế ;

- Lúc cậu leo tường vào các souers có tri hô lên…

Thể lắc đầu : Các soeurs đều tỏ vẻ ngỡ ngàng và thở dài kêu “ Lạy chúa tôi !”

- Rồi họ có cho cậu gặp …

- Cho gì mà cho chứ …

- Này lúc cậu tán ma soeur cậu có sợ Chúa phạt không?

Thể cười lớn :


- Lúc đó còn biết sợ gì nữa , kề dao vào cổ bảo 'đừng thì tớ cũng chẳng đừng.

Thể nói có lần anh đã đưa vợ về thăm tu viện xưa, nhưng cả hai chỉ đứng bên ngoài nhìn vào.Trong cái bóng râm mát mẻ, yên tĩnh của tu viện, những vạt nắng vẫn xôn xao đang réo gọi bên ngoài, những tiếng chim hót vẫn như mời mọc hoan ca . Cõi trần và cõi phúc cách nhau chỉ một lằn ranh mơ hồ, rất mơ hồ .


Cuộc sống tù tội cứ lặng lẽ trôi đi. Ngày thì phơi nắng trên cánh rừng gìa, trên nương, trên rẫy, những kẻ lao tù cứ phó mặc cho muỗi, cho vắt làm thịt, những giọt mồ hôi hoà lẫn với máu vẫn hằng ngày nhỏ xuống. Đêm thì kiểm điểm , động não, khiến cái đầu, cái tâm nhiều lúc muốn vỡ ra . Cũng có những người đã phát điên .,.

Thể và bạn bè mù tịt , chả biết đâu ngày về . Hy vọng xum họp với gia đình mỗi ngày một mong manh, đám tù nhiều kẻ thì đâm lì ra lại nghĩ : “Ôi thôi chắc là mục xương nơi đây rồi. Giữa hai điều: vô tư mà sống cho đến chết , và lo buồn rồi …cũng chết, ta nên chọn điều nào . Dại gì mà chọn cái điều sau chứ . “. Nhưng Thể đã không vậy dù anh rất muốn vô tư . Gần một năm nay không hiểu vì lý do gì mà vợ anh lên thăm anh thưa thớt lắm , đã hơn sáu tháng nay anh mong gặp vợ , chả phải mong có quà cáp gì nhưng là muốn được nhìn thấy cái hạnh phúc vẫn cận kề bên mình , mong nhìn thấy người vợ yêu thương vẫn luôn lo lắng cho mình , nghĩ thế nhiều lúc anh biết rằng mình quá ích kỷ , nhưng trong cái ích kỷ đó anh nhận ra tình yêu vẫn tồn tại dù thời gian xa cách có dài .

Những người bạn được gọi tên ra thăm nuôi, vui vẻ bao nhiêu thì Thể lại buồn nhiều bấy nhiêu . Bao giờ cũng vậy , cứ tới sáng chủ nhật là anh lại thay bộ đồ bảnh kẻng , gọi là bảnh kẻng cho nó sang chứ tù mà… quần áo may tay, bằng vải bao cát, vá chằng vá đụp ấy mà, chọn bộ mới giặt, sạch sẽ để chờ ngóng tin vui …Anh cứ ngồi ì một chỗ, không dám bỏ đi đâu , sợ lỡ cán bộ gọi tên mình thì còn nghe được ngay …Anh ngồi như thế, ruột gan nóng bừng, chân tay bức rức . Anh chờ cả ngày, đã bao lâu rồi anh vẫn ngồi bất động , mắt ngó về hướng khu nhà thăm nuôi .

Mặt trời đã khuất bên kia đám rừng , không còn ai thăm nuôi nữa …Anh mới uể oải đứng lên , lững thững về chỗ nằm , úp mặt xuống sàn gỗ, đã có hơn một lần anh khóc, nước mắt cứ ứa ra .

Anh em tù bắt đầu đồn đại với nhau là : “ Ma soeur chắc bỏ thằng Thể rồi ..”. Mọi người nhìn anh ái ngại . Anh cảm thấy sượng sùng khi nghe anh em bàn tán, anh tin tưởng ở vợ lắm, lúc đầu anh nghĩ là không thể nào có chuyện đó, nhưng lâu dần anh lại cũng nghi ngờ . Anh bị dằn vặt và nghe đau nhói khi hình dung ra cảnh vợ mình âu yếm bên người khác . Nhiều lúc anh lẩm bẩm :” Phải chi mình có được đứa con thì đâu đến nỗi . Đứa con sẽ là sợi dây ràng buộc hai vợ chồng …Đằng này mình lại không …Cô ấy bỏ mình cũng phải thôi …”

Ngày được thả . Mọi người mừng vui hí hửng . Riêng Thể thì hình như anh không màng gì cái ngày về này . Trong tâm anh , anh muốn thà là cứ bị tù ở đây để không nhìn rõ sự thực vợ anh đã phản bội . Nhưng muốn là muốn vậy . Không muốn đi tù cũng chả được mà bây giờ muốn ở tù suốt đời cũng chẳng ai cho . Anh chập choạng bước những bước nặng nề nhất đời ra khỏi trại cải tạo. Bầu trời trong xanh, nắng vẫn khoe màu rực rỡ mà trong lòng anh sao tối đen như mực .

Mọi người tới bắt tay anh nói lời chia tay . Anh vẫn dửng dưng …Nhiều chuyến xe đò đã chạy qua , anh chẳng thèm dơ tay ra đón , anh cứ đứng như trời trồng bên lề đường …

***

Rồi chục năm sau, anh em tù chung trại họp mặt nhau trên đất khách .

- Này các cậu có nhớ thằng Thể ma soeur không ?

- Nhớ chứ …

- Không biết khi về nó có gặp vợ nó không nhỉ ?

- À …Sau khi về được một năm, mình có gặp hắn …Hắn tiều tụy lắm , uống rượu suốt ngày …

- Rồi vợ nó ra sao …

- Vợ nó bỏ nó nhưng không như mình nghĩ đâu

- Thế nghĩa là sao

- Vợ nó bỏ đi tu lại …

- Sao lại tu lại …?

- Nói là tu thì không phải . Nhưng vợ nó tình nguyện vào nhà tu chỉ xin làm người quét dọn …

- Thế thằng Thể nó không đi tìm à …

- Mình không hỏi hắn chuyện này …vì ngại. Nhìn thấy hắn rượu chè be bét như thế thì cũng biết rồi . Chắc có đi tìm nhưng ma soeur không về …Ấy là mình đoán thế thôi .

- Sao dưng không lại như thế nhỉ ?

- Nào ai biết . Có trời mà biết …

- Tội nghiệp hắn . Ngỡ tưởng là hạnh phúc trong tầm tay …

- Hắn cũng chẳng thèm đi Mỹ nữa… Hắn chán đời.

Câu chuyện Thể ma soeur thỉnh thoảng vẫn được bè bạn kể lại trong những lúc họp mặt và trong những lúc trà dư tửu hậu .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .