Thứ Sáu, 23 tháng 5, 2008

Nhánh Cỏ Hương

Nhánh Cỏ Hương
Vành Khuyên

Lời Mở Đầu : Tôi viết bài này khá lâu, trong bài có hai bài thơ hồi đó một ngưòi bạn chép cho tôi thật và không hề đề tên tác giả. Sau này tôi tìm ra được tác giả của bài thơ Nhánh Cỏ Hương và có viết một bài để trong cái site sập mất rồi nên giờ tôi quên bén tác giả là ai. Bài thơ thứ hai trong bài tôi chưa từng biết tên tác giả. Anh chị em nào có biết xin bổ sung cho tôi. Thành thật cám ơn nhiều lắm. Thân chúc tất cả các anh chị em một cuối tuần thật an lành.


Người ta không thích em

Dạ đâu sao!

Em nói đại .

Không em nói thật mà. Này nhé, người ta không thích em mà em không biết thì còn gì để nói nữa đâu, em có biết ai mà ghét, em có biết ai mà giận, mà hờn, thế có dễ chịu hơn không.

Không phải, không phải là bản thân em, mà cây bút của em.

Trời chuyện đó còn dễ nữa, ai ghét những gì em viết mà em không biết là ai thì của ai em cũng đọc, không dị ứng ai hết. Thế có phải em được nhiều hơn mất nếu em biết ai không thích cây bút em không !

Ờ mà ý anh là sao khi anh nói với em điều đó.

Lạ lùng, người ta không thích mình, em không hỏi tại sao lại cho điều đó là không mất mát gì, vậy em không cần ai suy nghĩ đúng những điều em viết.

Dạ ai cũng có thể nghĩ thế, nhưng với riêng em, không thích cũng là một dạng của sự phê bình, không thích mà không nói đã là một sự tế nhị thì tại sao lại phải biết ai không thích mình chớ, anh thấy có phải không ?

Cả trăm người viết, nếu mình thích cả trăm người, là điều toàn hảo. Mình thích 50 người là điều tốt, mình không thích người nào cả cũng là điều hay. Quan trọng hay không là cây bút mình không thích có đi được tới con đường mà mình hình dung trong đầu cuối cùng họ tính đi hay không, hay vì sự hâm mộ không còn, không tồn tại mà họ phải chạy theo thị hiếu, chạy theo những con đường của người đi trước rồi cuối cùng đầu hàng đề tài, đầu hàng chữ nghĩa hả anh.

Anh không biết, nhưng anh cũng lạ tại sao họ phản ứng hẳn với những nội dung em viết.

Cũng không sao đâu ạ .

Em cho đó rất bình thường, bình thường như cuộc sống của em, bình thường như những gì em phải đối đầu trong cuộc đời. Anh xem này, hôm qua tình cờ em đọc lại những dòng thư cũ của một người bạn, em ngạc nhiên khi anh này đoán trước được con đường em đi anh ạ.

" ... con người là một sinh vật kỳ diệu luôn luôn tìm hiểu mình và tìm hiểu thế giới xung quanh và có khi suốt cả cuộuc đời họ là những chuỗi ngày tìm kiếm để tìm cho ra được chính mình, được cái " thế giới " của riêng mình. Chính vì thế mà nói chuyện với nhau thì có người thì mở đầu một câu đã trở nên gắn bó, còn có người cả đời gặp nhau mà vẫn cảm thấy chưa hiểu được hết lòng ... "

Tay này hay nhể.

Anh ta chép cho em hai bài thơ , hay lắm , anh xem đi

Dòng Sông Mắt Em

Đâu rồi
Cái trong trẻo mắt em
Như dòng sông uống nắng
Đã tan thành mây hoa

Hồi đó
Anh là thằng bé con
Thích cởi trần đi tắm
Như chú cá biệt tăm
Lặn dưới dòng mơ mộng

Bây giờ
Dòng sông không chảy ngược
Mắt em vờ trôi xuôi
Buồn vui như men rượu
Em đã say hương đời

Dòng sông không tính tuổi
Anh đã ngoài hai mươi
Mỗi sáng nhảy hồ bơi
Mà vẫn thường chết đuối

Có lẽ
Dòng sông là không đáy
Dòng sông là không nguồn
Dòng sông là huyền thoại
Anh vẫn hoài trẻ con

Đâu rồi
Dòng sông mắt em .


Mà em thấy anh ta thằng hâm, anh xem cái đoạn " Thích cởi trần đi tắm ", ai tắm không cởi trần bao giờ. Lúc đó em không thích anh ta, em cho anh ta là thằng hâm, là em nghĩ vậy thôi chứ em có hiểu hết những gì anh ta muốn gửi gắm qua bài thơ đó đâu. Nhưng sau này hắn lại là người có lòng nhất với em đấy .

Lúc đã lập gia đình, anh ta an ủi em khi con mất, biết em thích viết và đọc, gửi qua cho em bao nhiêu là sách khi giao lưu văn hoá giữa Mỹ và VN chưa nhiều, em quý đống sách anh ấy tặng lắm.

Có lần em bực khi anh ta hỏi em, " chồng em là kỹ sư à ? "

Em bảo không và cắc cớ " kỹ sư hay không thì có gì khác nhau ? "

Anh ta bảo " Khác chứ, người như em không có dễ mà hiểu được, anh sợ em phải khổ khi những suy nghĩ em có nếu không bị lãng quên mà tệ hơn bị chà đạp thì tội cho em lắm "

Hắn không hâm như em nghĩ ...

Em bảo anh ta, " thế cũng xong, tự em với những suy nghĩ đó phức tạp đủ rồi , người cũng hiểu những suy nghĩ như vậy, e rằng phức tạp lên gấp đôi "

Cô này lắm chuyện thật.

Bài thơ thứ hai đây anh bài Nhánh Cỏ Hương em thích nhất

Trong suốt là giọt sương
Dịu mềm như ngọt gió
Ấm nồng tia nắng đỏ
Em là nhánh cỏ hương

Buổi sáng anh đến trường
Giọt sương rơi trên áo
Buổi chiều anh đi dạo
Ngọn gió choàng qua vai

Buổi trưa anh nằm ngủ
Tia nắng đậu hiên ngoài
Tình yêu anh xanh mãi
Em là nhánh cỏ hương

Thời gian không trở lại
Với dòng sông hai lần
Tình yêu là đôi cánh
Vỗ ngược chiều tháng năm .

Anh ta muốn nói gì đấy anh nhỉ ? Em không hiểu . Cái air bài thơ cứ sao sao ấy, nhưng em thích tác giả ví con gái là nhánh cỏ hương vì đúng như vậy, yếu mềm và hương tượng cho cái nghĩa hay hay làm sao đó.

Hắn nhất định không hâm như em nghĩ.

Anh ta đã xa rất xa rồi.

Hắn không xa trong tâm lòng em.

Tôi chớp mắt liên tục, nhận ra nãy giờ mãi phủ nhận mọi điều, tôi không thể phủ nhận tâm tình của hai bài thơ đó, đúng là rất gần và thật gần trong tôi . Có thể nói, bên cạnh trái tim đang đập của tôi, dù tôi đã có lúc không thích, không ưa và có thể nói là tôi đã từng không hiểu nổi hai bài thơ đó nói gì nhưng bây giờ thì ....

Một tình yêu đã xa hay sao !

Vành Khuyên

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .