Thứ Ba, 27 tháng 5, 2008

ThucSinh

Quán Bút Trẻ hân hạnh giới thiệu cùng bạn đọc người bạn viết Thúc Sinh. Anh viết đồng đều cả văn và thơ, phần thơ có phần nổi trội vì con số các bài thơ xa hẳn với con số bài văn anh có được, khi nói tới đồng đều, chủ quán muốn đề cập tới sự thích thú khi tiếp cận cả hai lãnh vực đó của anh. Mỗi bài thơ, bài văn anh có gần như là một cái hộc nhỏ trong mảnh nào đó trong cơ thể anh đem ra, nó thật, nó gần và có khi bốc cháy như từng chữ trong thơ, trong bài anh diễn tả, làm cho cái cảm giác của đau đớn, vui sướng, giận hờn đọng lại trong thơ bao nhiêu, bạn đọc có thể nhận và tự cảm cho mình bấy nhiêu nếu không muốn nói là nhiều hơn ...

Bởi cây viết thể hiện anh nhiều hơn chính lời anh nói, xin trân trọng giới thiệu những bài viết sau đây của tác giả Thúc Sinh cùng bạn đọc của quán .

Trân trọng


Chữ thất
Thúc Sinh

Chuyện phiếm

Tối hôm qua, ngồi uống cà phê một mình, nhổ râu suy nghĩ... Uống hết gần ba ly cà phê, nhổ hết gần nửa hàm râu, tôi mới giật mình hiểu ra một điều. Trên đời này, chữ thất đi kèm với bất cứ chữ nào khác hình như đều không được tốt đẹp cho lắm, đại khái như: thất bại, thất tình, thất tín, thất nghiệp…vv… Những chữ thất phải gió này dường như cũng liên hệ với nhau khá chặt chẽ, khi một người (thường là đàn ông) vướng vào một hoặc hai cái thất thì những cái thất đó sẽ link qua những cái thất khác, thành một chuỗi dài. Này nhá: Trong sở làm, đang có chức vụ cao ngon lành mà bạn cứ tung tin đồn thất thiệt, luôn thất tín (với cấp trên), thì đương nhiên bạn sẽ bị thất sủng, sau đó nếu hãng của bạn hơi slow một chút, bạn sẽ trở thành con vật hy sinh tế thần đầu tiên, đi thăm Sở Thất Nghiệp dễ dàng. Sau khi thất nghiệp, bạn rất cố gắng đi tìm việc làm mới nhưng mọi xoay sở đều thất bại (vì kinh tế đang xuống quá sá). Cứ tiếp tục thất nghiệp và thất bại như thế, khiến cô bạn gái quá thất vọng, vài tháng sau bạn sẽ thất sắc khi nhận được cú phone chia tay từ cô ta. Trong vài tiếng đồng hồ đầu, sau khi nhận được hung tin, bạn sẽ thất thần chẳng còn biết phải làm gì nữa, sau đó vài tuần bạn sẽ thất tình! Thiếu tình cảm, thiếu tiền tiêu hơi lâu, bạn sẽ rất dễ trở thành thất chí. Cứ thế, nào là thất nghiệp, thất bại, thất sắc, thất thần, thất tình, thất chí, sáu cái thất đeo theo hành hạ dai dẳng. Quẩn trí! không khéo có ngày bạn sẽ làm chuyện…thất đức!!!
- Đến những nơi thờ phượng những bậc thần linh, những bậc thánh nhân, những bậc anh hùng. Không tin thì thôi, đừng nên thất kính
- Từ ngàn xưa, những bí quyết, những kỹ xảo thường hay bị thất truyền do lòng ích kỷ của con người. Đây cũng là một điều đáng tiếc!
- Giấy tờ quan trọng mà không cẩn thận để thất lạc thì nhức đầu.
- Các em bé (teens) không chịu ở nhà với bố mẹ, cứ trốn nhà đi đêm, có ngày sẽ thất tung, khổ cha, khổ mẹ, khổ cả vào thân.
- Tuổi còn nhỏ, không nghe lời người lớn, cứ lêu lổng, không chịu đến trường, lớn lên sẽ thất học, tương lai bất định, khó lường...
- Các cô gái tuổi cặp kê (teens and up) chọn bạn cũng nên cẩn thận, lỡ gặp phải bạn trai thuộc loại Sở Khanh mà thất thân với nó thì sẽ đau khổ ê chề!
- Còn các bà đã có chồng mà vẫn mê anh láng giềng đẹp trai rồi thất tiết thì sau này cũng không tránh khỏi bà con dị nghị, khổ lắm!
- Quí ông vì sơ ý nên cưới phải một cô vợ có đầu óc hơi...thất thường thì sẽ đau đầu triền miên, thật khổ lắm chứ chẳng phải chơi!
- Nhà nông, chẳng may gặp hạn hán liên miên, cỡ ba năm liền...thất thu thì chỉ có nước, vợ chồng, con cái, bị gậy lên đường mà thôi.
- Một người mà cứ đôi ba ngày thất hẹn một lần thì chả có ma nào muốn chơi chung, nói gì đến làm ăn, hùn hạp.
- Làm thủ quỹ nơi cửa công mà lại để tiền bạc luôn thất thoát thì thể nào cũng có ngày vào tù.
- Chiến sĩ thất trận trở về cũng chẳng vẻ vang gì!
- Võ sĩ vừa mới thượng đài, chỉ vì khinh địch, vô ý nên bị địch thủ tấn công tới tấp, thất điên bát đảo, không còn biết đường mà đỡ. Đánh nhau mà...thất thế như vậy thì thua là cái chắc (chữ thất điên bát đảo dài quá, không tính).
- Anh con trai, vào ngày đính hôn (engagement) không nghe lời những bậc cha, chú chỉ dẫn, cử chỉ thiếu nghiêm trang, ăn nói leo trèo, chả thưa, chả gửi với ai, như vậy thì quá...thất lễ, khó lòng cưới được người đẹp.
- Các cậu mới lớn, hẹn đi movies với bạn gái. Mất gần nửa ngày để chuẩn bị gặp em, đứng chờ hơn nửa ngày trời mà người đẹp vẫn không xuất hiện, sắp sửa...hoá đá mới âm thầm thấm thía hai chữ leo cây, mới hiểu ra con gái là chúa ác trên đời! Trời tối, bụng đói...thất thểu ra về, trông mới thảm hại làm sao!
Thúc Sinh tôi đã đếm rồi, tạm thời có hai mươi sáu chữ thất: thất thiệt, thất tín, thất sủng, thất nghiệp, thất bại, thất vọng, thất sắc, thất thần, thất tình, thất chí, thất đức, thất kính, thất truyền, thất lạc, thất tung, thất học, thất thân, thất tiết, thất thường, thất thu, thất hẹn, thất thoát, thất trận, thất thế, thất lễ và...thất thểu. Rõ ràng, chả có chữ nào là tốt cả. Thôi nhá, chúng ta nên tránh xa chúng ra, càng xa càng tốt.

-----------------------------------------------------------------------

Tạp ghi một chuyến đi
Thúc Sinh

- Chú hai.
- Gì?
- Chú hai, mua dùm con tờ báo đi chú.
Lê nhìn mấy tờ tạp chí hình mầu loè loẹt trong tay thằng bé. Thực tình thì anh chả muốn mua, nhưng thấy thằng bé lễ phép, cũng tội. Cầm một quyển, nhìn sơ tấm hình cô gái ở trang bìa.
- Bao nhiêu một tờ?
- Dạ hai chục ngàn, chú hai.
Lê đưa trả thằng bé tờ tạp chí và tờ mười ngàn.
- Mắc quá! chú trả tiền tấm hình cô ca sĩ.
- ...?
- Thì chú coi rồi, không cần nữa, cháu đem bán cho người khác.
- Dạ, cám ơn chú hai.
- Sao cháu biết chú thứ hai?
- Cháu đâu biết đâu, kiêu đại dậy thôi chú, dậy chú thứ mấy?
- Cứ gọi là chú được rồi, không cần chữ hai. Ở nhà, chú áp út, chả nhẽ...
- Dạ, chú.
- Cháu uống gì không?
- Dạ thôi, khỏi đi chú.
- Ngồi xuống uống ly nước đi cháu, tí nữa bán tiếp.
- Dạ
Lê nhìn thằng bé, thầm đoán “Thằng bé này chắc cũng quãng 11, 12 gì đó...”.. Chuyện 28 năm trước, thoáng qua đầu Lê như tia chớp, anh lầm bầm. “Ừ, hồi đó mình cũng chỉ lớn hơn thằng nhóc này 1, 2 tuổi chứ mấy. Đày thân kinh tế mới, khổ thật!”. Những kỷ niệm xiêu vẹo, lộn xộn quay lại. Anh còn nhớ một ngày mưa bão, mưa to lắm! một mình ngồi trong căn nhà tranh, nhìn dòng nước hung tợn từ trên cao đổ xuống, cuốn phăng đất, đá, cuốn phăng những luống khoai lang... trong lòng anh lúc ấy chỉ sợ duy nhất một điều. “Nếu mưa to hơn nữa, coi chừng nước cuốn mình và cả căn nhà tranh đi luôn...”. Hớp một ngụm nước mía, anh lan man. “Mình và thằng bé này hai nỗi khổ khác nhau, thời gian và không gian cũng khác, chỉ giống được một điểm...”
- Chừng nào chú dề bển chú?
Lê cố tình chọc thằng bé
- Về bên nào? Nhà chú ở đây.
- Thôi đi chú, chú là Việt kiều, mới nhìn con biết liền.
Lê cười xoà
- Ừ, hai tuần nữa chú về.
- Chú tên gì dậy chú?
- Lê
- Không, cháu hỏi tên chú. Lê là họ mà.
Lê cười
- Thằng này lắm chuyện thật, mày muốn hỏi tên hay muốn...đặt tên cho chú? Ai cấm chú lấy tên Lê?
- Dạ, nhưng mà...
- Đừng ấm ức. Tên tuổi là do cha mẹ đặt cho, đặt sao chịu vậy. Thiếu gì người tự đặt tên cho mình, tên của loài người thường quá, họ chọn hoa cỏ, chọn cả tên chim chóc và loài vật để nghe cho lạ tai. Quyền tự do mà cháu. Sau này lớn lên, tiếp xúc nhiều cháu còn sẽ gặp nhiều cái tên kỳ lạ nữa.
- Tên thôi, cũng rắc rối wá há chú. Dậy ở bển chắc chú là kỹ sư hả chú?
- Sao cháu nghĩ chú là kỹ sư?
- Dạ, cháu thấy mấy chú Việt kiều, chú nào cũng nói ở bển là kỹ sư. Ở bển kỹ sư nhiều wá há chú, dậy chú làm kỹ sư chắc lương cao lắm há?
- Chú nói với cháu, chú là kỹ sư hồi nào?
- Dạ...
- Cháu đang sống với ai?
Thằng bé liếng thoắng, trả lời như trả bài
- Dạ, cháu ở nhà với má, với hai đứa em nhỏ. Ba cháu bỏ má cháu đi theo dợ bé hồi lúc cháu còn nhỏ, cháu chưa biết mặt ba, má cháu nói lúc đó cháu được mới có...chưa được một tuổi, cả nhà cháu khổ lắm, có nhiều bữa không có cơm ăn...
Lê cắt ngang
- Hai đứa em có phải cũng cùng cha với cháu?
- Dạ phải
- Vậy là cháu nói dối. Ba cháu bỏ nhà đi mất, vậy sao còn có hai đứa em?
- Dạ...
- Đừng nói dối, đừng nói xấu cha mẹ mình. Nghèo không phải là lỗi của ba cháu. Bây giờ nói lại từ đầu xem.
Thấy thằng bé có vẻ ngại ngùng, Lê trấn an
- Chú thấy cháu ngoan lắm, cứ nói thật đi
- Dạ, cháu hổng có ba. Má cháu hổng biết ba cháu là ai hết
- Vậy mẹ cháu làm gì để nuôi ba đứa?
- Dạ, mẹ cháu yếu lắm chỉ ở nhà. Cháu bán báo, hai đứa em cháu bán vé số. Chiều tối tụi cháu đưa tiền dề
- Vậy có đủ tiền mua gạo không?
- Dạ, gạo thì đủ, nhưng mà có nhiều bữa hổng có đồ ăn
Nhìn Lê một lúc, thằng bé nói giọng thành thật
- Hay là chú nhận con làm con nuôi đi, hả chú?
- Bậy, chú làm con chưa nên thân nữa là, làm cha ai được. Nhưng mà thế này, bốn ngày nữa chú sẽ đi du lịch ra Hà Nội, Hải Phòng, Hạ Long, Sapa các thứ, sau đó về Mỹ luôn. Chú còn ở đây ba ngày, muốn gặp chú cứ đến khách sạn Tân Hải Long, muốn ăn uống gì nói chú, chịu chưa?
- Dạ chịu
Cả hai trầm ngâm một lúc
- Ủa, mấy giờ rồi chú?
- Ba giờ chiều
- Chời! Nãy giờ ngồi đây gần hai tiếng. Thôi cháu phải đi bán tiếp chú ơi
Lê móc vội trong túi một nắm tiền chẵn lẻ lẫn lộn
- Cháu cầm lấy, chiều về đưa cho mẹ, tiện thể cho chú gửi lời chào mẹ cháu
- Dạ, cám ơn chú, cháu đi há chú
- Ừ
Lê đang ngồi nhìn theo thằng bé dần khuất bóng thì cô chủ quán bước đến gần
- Anh đừng tin lời mấy đứa quỉ này, anh cho nó tiền phải hông?
- Đâu có gì, toàn tiền lẻ
- Tụi nó chuyên môn nói dóc không hà, kể toàn chuyện đáng thương để xin tiền
- Theo chị thì nó không đáng thương?
- Dóc không mà đáng thương gì! Anh mới là đáng thương đó
- Hà hà...Nếu không đáng thương thì đáng...thưởng, thằng bé đóng kịch hay quá!
Cô chủ quán nhìn anh, lắc đầu bỏ đi. Cô không hiểu được đâu. Thật ra, anh đâu có cần biết thằng bé nói dối hay nói thật. Anh đâu có cho thằng bé tiền, anh cho chính anh đấy chứ, một anh nhỏ bé, khốn khổ của 28 năm trước.



Sàigòn 10/10/03

-------------------------------------------------------------------------------

vì...em yêu anh
Thúc Sinh


yêu như là...ăn phải bùa
yêu tuyệt đối, chẳng phân bua dài dòng
yêu như thuyền nhỏ yêu sông
yêu đậm như muối, ngập lòng biển khơi

yêu như mây trắng yêu trời
yêu đắm đuối, chẳng nghỉ ngơi một ngày
yêu từ lúc lá vàng bay
yêu đêm đông rét, yêu đầy hạ xanh

yêu em vì...em yêu anh...

-----------------------------------------------------------------------


làm sao?
Thúc Sinh


tôi yêu em, ngay lần đầu gặp mặt
(nhiều hơn những gì nhiều nhất trên đời này)
ba năm trời, có bao tháng với ngày
yêu rất đủ, cả những khi gió bão

là bản tình ca bốn mùa trên áo
chiếc áo dài, em mang dáng thiên thần
tôi yêu em, đầu sợi tóc, cuối bàn chân
yêu đến độ trời cao không ngăn nổi

yêu nhiều thế mà chưa bao giờ dám nói
(tội nghiệp chưa, nguyên một khối tình câm!)
em nói, cười. Tôi ngây ngất âm thầm
cố nuốt vội lời yêu dâng lên miệng

oh, khó làm sao! "yêu em" hai tiếng
ngại nói ra, em ngoảnh mặt. Khổ tôi!
chỉ ngẩn ngơ rồi len lén nhìn thôi
rồi lần lựa "ừ, ngày mai...nhất định..."

và...
cứ thế...trôi sông, những toan, những tính
lời yêu thương vẫn cau mặt...nuốt vào...
em ơi! nói đi. Tôi phải làm sao?

kẻo mai tôi chết, em mới...thương. Tức lắm!!

Riêng Thùy

----------------------------------------------------------------

gọi hồn

Thúc Sinh


ta đứng đây, đọc câu thần chú
gọi em về từ cõi vô thường
sông Delta lặng lờ, ngái ngủ
ngơ ngẩn ta cầm một mảnh xương

ta gọi tên em giữa hạ gầy
đạo bùa ta đốt chập chờn bay
rặng liễu dưới trăng mờ...xõa tóc...
mộc kiếm, điên cuồng ta múa may

em có buồn không, có lạnh không?
mời em rượu nhạt giữa mênh mông
môi em có nát vì gió chướng?
đầu lưỡi ta phun giọt máu hồng

ta chợt nghe giá buốt hai vai
có phải là em, những ngón tay...
vừa bấu vào ta tìm hơi ấm?...

...ồ, rượu cạn rồi, sao chẳng say?

-----------------------------------------------------------------------------

tàn một mùa xuân
Thúc Sinh


ngày xưa có một mùa xuân

tôi ôm rất chặt một lần trong tay

em trẻ lắm, tóc thề bay

chiều tan học, dáng em gầy như lan



chín trăm chín…rồi…một ngàn…

theo em, đếm bước, chẳng toan tính nhiều

đi như thế cả trăm chiều

con đường trải đá bao nhiêu là tình!



em vẫn biết, nhưng lặng thinh

(làm sao con gái dám nhìn…con trai...)

ngày nối nhau, một chuỗi dài

cách xa mươi bước, chưa ai nói gì



cũng năm ấy, vào mùa thi

tôi trượt mấy lớp chỉ vì…làm thơ

học đã dở, thơ gà mờ

tôi loay hoay giữa trời mơ…một mình!



cuối năm, áo cưới trắng tinh

là lần sau cuối tôi nhìn thấy em

đêm hôm ấy, tôi say mềm

con đường đá, bỗng dài thêm...rất dài!...

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .