Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Ai Biết Chăng Ai ?

Ai Biết Chăng Ai ?

Sáng , radio phỏng vấn một cô gái có chồng vừa chết trận tại Iraq . Cái đau là anh đã được lệnh về phép thăm cô vào ngày Valentine năm nay . Thế là trong đời cô , mãi mãi sẽ không còn ngày Valentine ngự trị .

Tối , trên ti vi , bà mẹ khóc đứa con vừa bị rớt máy bay tử trận khi hôm nay là đúng một tuần con bà sẽ được về phép thăm bà .

Định mệnh sao mà trớ trêu .

Sáng tôi khóc , tối tôi khóc cho cái đau của những người mình vừa nhìn thấy , đúng ra là tôi đã khóc cho mình . Tôi sợ cái thời gian sau đó của cô gái và của bà mẹ khi qua một tai nạn như vậy như sợ nhìn lại cái đoạn đường tôi đã qua khi đứa con trai vừa mất .

Tôi từng biết có bà mẹ mất con , biết con mình mất nhưng vẫn chuẩn bị phòng cho nó , mua quà cho nó , và chờ ngày nó về như nó sẽ từ phương trời xa nào đó về thăm .

Tôi từng biết có những người vợ sống mãi với hình ảnh của người chồng với hơn 20 năm mọi vật trong nhà đều y nguyên như những ngày xưa cũ .

Còn tôi thì vẫn mừng sinh nhật con mình mỗi năm . Năm nào tôi cũng có thiệp cho nó , cả ngày sinh , lẫn ngày giỗ , tôi tự cho những lúc đó là khoảnh khắc thiêng liêng chỉ có giữa tôi và nó thôi , thế mà đã bảy năm rồi . Bảy mùa trôi đi , vậy mà trong tôi vẫn có những giờ phút nghĩ nó đang đứng đâu đó trong nhà , cao lớn , bảnh bao , đang trông em và đang dạy dỗ em nó như tôi từng mong đợi .

Cuộc đời ơi , có những cơn bão đi qua , mong cuộc đời tạo thêm những kỳ diệu nhằm làm nhẹ đi cái đau khổ sau những cơn bão đó . Để cô gái , bà mẹ , tôi và những người đã từng mang một nỗi mất mát lớn lao trong đời , còn có cái gì đó trong cuộc đời mà vui sống . Vì những gì đã đi qua trong cuộc đời chúng tôi , chúng tôi không quên được , sẽ không bao giờ quên , nhưng hãy giúp chúng tôi nhìn sự mất mát đó với một sự yên lành và một niềm hạnh phúc khi có những gì mình từng có nhé .

Cho một ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog