Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Trôi

Trôi
Vành Khuyên

Buổi sáng vừa mở mắt, hình ảnh của anh là suy nghĩ đầu tiên của tôi. Nhớ mông lung và tự hỏi giờ này anh đang ở đâu . Nhìn hai con say ngủ, chân mỗi đứa gác lên mình tôi tự nhiên hết muốn dậy, cứ ước gì chả cần đi làm, nằm ngủ bên con nhưng tôi biết mình phải ngồi dậy vì việc làm giúp tôi quên cái đau đã không còn có anh nữa .

Chở con tới nhà bác gửi, đưa con vào xong, tôi bước ra xe, vòng xe lại chạy ra đường vô vọng, tôi biết mình bắt đầu một ngày và mong tới giờ về để được ôm lại hai con trong vòng tay rồi lại phải đau đớn đối đầu với sự thiếu vắng anh cho tới khuya .

Gặp ai tôi cũng nhớ tới anh, chuyện trò với ai tôi cũng muốn nhắc về anh, càng nhắc càng thấy đau, càng nhắc càng nhớ và càng nhắc càng cảm nhận thêm sâu sắc nổi bất hạnh của mình đã không còn có anh bên cạnh nữa .

Thả con vào nhà, con ra ngoài phòng khách chơi . Tôi rất ít khi muốn ra đó vì có cái bàn thờ của anh, hai ngọn đèn đỏ, hình anh tươi cười, nhiều khi muốn bảo anh bước ra bằng xương bằng thịt để mà được ôm anh nhưng chỉ dám nghĩ trong đầu . Nếu có nói ra và khóc lại tự nhắc mình đã từng nhìn anh hấp hối, liệm, quàn, đặt những nhánh bông đủ màu trong chiếc quan tài thiêu anh . Ôi cái đau nó đã thấm vào từng tế bào, từng mạch máu, cứ muốn đau là đau, lôi chỗ nào ra nó cũng đau như những ngày mới đối đầu dù đã gần tám tháng rồi .


Tôi không còn ai để hỏi những câu hỏi vu vơ, tôi không còn ai để xẻ chia, để giận hờn và để hiểu mình không cô độc .

Tất cả tôi chỉ tự nghĩ, tự làm, tự thán, tự ca, tự khóc, tự một mình tôi hết .

Không biết anh vẫn còn xẻ chia cùng với tôi trong mỗi bước đường tôi đang đi qua, sắp qua và sẽ qua hay không .

Em hy vọng là có .

Cho một ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog