Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Buồn Thật

Buồn Thật
Quang Ngọc

Khi buồn rười rượi, bạn bảo tôi phải làm gì .

Hồi xưa , khi học không vào , chơi cũng không còn sức , một ngày đến hai chỗ làm , tối đến kiệt sức, không biết mình muốn gì trong đời . Quen ai , cũng mong người ta rước đại mình về , nhưng để làm gì , cái chính là tôi đâu có còn muốn làm gì . Chết cũng chưa muốn , mà nói thật , muốn chết bộ dễ lắm sao .

Vậy bạn nghĩ coi tôi nên làm gì ?

Một người bạn bảo tôi lấy một cuốn sách yêu thích ra mà đọc . Trời , may thì chả nói làm gì, dở tôi lại ghét luôn cuốn sách đó chả bao giờ rớ vào nữa thì có mà chết toi . Mà thử hỏi không còn đầu óc thì những dòng chữ có hiện ra trước mặt thì cũng như là bãi rác thôi , muốn lượm , không thấy bổ ích gì , sao mà lượm nổi .

Thiệt, nhiều khi như là bị trói tay trói chân , có ngày cứ cười hô hố trước cái máy , ai xung quanh , chả biết cười gì , chứng kiến một vài bận , phán đại cho tôi là đứa điên , thế là xong , khỏi cần phải hỏi .

Ờ không chừng tôi điên thật , lúc cần cười tôi không cười , lúc cần khóc tôi cứ trơ trơ ra , đọc lại những gì mình đã viết cứ tự chửi , không biết đứa nào khùng đến như vậy , rồi cũng những bài đó có lúc đọc lại , lại tự nói sao lại nghĩ ra những điều vớ vẩn thế nhỉ , rồi có lúc một vài người vào cho ý kiến , họ tôn trọng , họ ưu ái những đứa con tinh thần đó , rồi tặng cho tôi danh này , danh nọ , ôi , sống nhờ vào cái hư danh cũng vui đấy nhể , nhưng sao không bền , rồi ngày qua đi , cảm tình của họ với điều tôi viết không đổi nhưng những biến động tình cảm trong tôi vẫn diễn ra từng ngày .

Và có ngày như thế này đây , buồn , rũ rượi , chả ra làm sao cả . Lòng tự trách mình hội nhập chi để rồi đau đớn . Thú một mình , tôi đã có thời gian làm quen với sự đơn độc, sắp quen tới độ cho nó thành cái thú của mình thì lại bị lôi ra đời hỏng bét mất thú vui đó đi .

Chả ra làm sao cả , chả ra làm sao cả , và như thế cuộc đời tôi cứ trôi , trôi , trôi ...

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog