Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Vớ Vẩn

Vớ Vẩn
Vành Khuyên

Buồn

Bạn có bao giờ buồn không? Cái buồn lung lắm kìa, buồn không còn từ nào mà tả, không còn chỗ nào để xoay, cứ thấy buồn, buồn kỳ lạ, buồn da diết, buồn mông lung như chẳng còn cái gì tha thiết trên đời .

Lặng

Bạn có bao giờ lặng chưa? Lặng thật lặng, bạn không còn biết nói gì, không còn biết ra sao, bạn chỉ còn biết lặng, không cảm được nước mắt rơi nhưng áo bạn đã ướt, mọi thứ trên thế gian thật vô nghĩa, bạn không còn biết ai trên đời để mà xẻ chia, bạn thừ người ra, cái thừ người muốn chết còn dễ hiểu hơn cái lặng này .

Nhọc

Bạn thấy nhọc trong lòng vô cùng, bạn đi những bước vô hồn, bạn không muốn đá nồi đá niêu để tự thấy mình còn sống, bạn không cần ai biết bạn buồn nữa, cái cảm giác không đau đớn, không suy nhược cũng chẳng dồi dào làm bạn không còn nghĩ ra bạn muốn làm gì.

Quên

Rồi sau đó bạn muốn quên, muốn vì lý do nào đó bạn có được một tấm vé để đi đến một nơi khác, nơi rất xa cái nơi bạn đang sống, ở đó bạn vẫn hiểu bạn còn những trách nhiệm đời thường phải làm, phải toàn vẹn nhưng vì không muốn đối đầu với bao nhiêu cái buồn, lặng và nhọc bạn phải tạm quên đi để đến một nơi không mong đợi thế này đây.

Trở về

Bạn không thể đi đâu được cả, những điều bạn vừa trải qua là dấu hiệu của một sự tự vấn trong lòng bạn, bạn thật thích gì, bạn hãy làm điều đó, bạn vẫn cảm, bạn vẫn sống. Hãy dành cho hôm nay một lòng tin, cho ngày mai một ước mơ để tương lai vẫn mang theo cái gì bạn từng mong chờ .

Cho một ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog