Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Ngay Thẳng

Ngay Thẳng
Vành Khuyên

Tôi nghĩ mình không có kẻ thù, nhưng nếu có, hoặc những người họ ghét tôi, dù ghét tới đâu, vì có biết tôi mới ghét, ghét là do họ thì họ cũng biết và sợ cái tính ngay thẳng của tôi, thấy sai là nói.

Thật sự chả phải tôi đạo hạnh gì đi ngay thẳng, ngay thẳng lắm khi bị người ta bổ vào đầu, về đau hai ba ngày chưa hết, nhưng tôi vẫn cứ ngay, cái tính nó như vậy, biết làm sao. Ngay thẳng, tôi ngay thẳng thế mà vẫn còn bị thằng con trai tôi sửa lưng nếu cần khi tôi làm việc gì mờ ám, nó không hiểu tại sao tôi làm vì trước khi tôi làm việc gì tôi đều nói với nó lý do. Có ngày từ sở về mệt nhọc, nó hỏi gì tôi hay gằn hắt, có lúc còn đá đít nó hay đánh em gái nó, nó cự tôi liền, nó nói "má làm Bi đau, má làm Mì khóc." Thế đấy, tôi sai tôi còn có các con tôi chỉnh, tôi ngay thẳng thế mà còn có lúc sai, ai mà dám đạo hạnh làm gì.

Hôm nay, nhìn lại đoạn đường đã qua, tự nhiên tôi thấy tôi may mắn khi còn có người theo dõi tôi cho tôi được làm người tốt, tôi không hiểu rồi những người xấu, người cơ hội, hay những kẻ có cái đầu bịnh hoạn đi bêu rếu và cười ngạo người khác họ dạy con họ ra sao, hay lắm khi bạt tai con họ cũng nên khi con họ chỉnh họ nghĩ như vậy là không đúng chứ không như tôi tự nhìn lại mình mà hối hận và xin con tha lỗi cho chính mình.

Ngay thẳng, đâu phải ai cũng có được, tôi tự hào là tôi có điều đó, và ít ra cũng còn nhờ điều đó tôi còn ngẩng mặt được cho tới bây giờ.

Ngay thẳng nhé, dù đời có phong ba bão tố đến đâu, ai đã làm được đâu nào.

Cho Một Ngày.

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog