Ra Ngõ Gặp Gái
Gia đình tôi là gia đình buôn bán nhỏ. Nhà tôi nằm ngay trên con đường nhỏ dẫn tới một cái chợ cũng không nhỏ ngay trong vùng, chắc bạn cũng hiểu là từ nhà đi ra ngõ cơ may gặp toàn phụ nữ nhiều hơn, có phải không? Bà nội tôi lúc đó cũng gần 60 nhưng còn tiếc việc, sáng sớm nào cũng tất bật dọn hàng ra chợ trong khi tôi còn đang ngủ say. Tôi hay đóan ngày bán hàng của bà ế ẩm hay đắt hàng vào nụ cười bà có được trên môi nhiều hay ít sau một ngày, tôi cũng còn đóan điều đó vào cái câu bất hủ của bà nếu bà không nói chi cả ngoài cụm từ "ra ngõ gặp gái" vào cuối ngày .... Lúc đó tôi chỉ hiểu đơn giản nếu bà mong ra ngõ gặp đàn ông thì hơi khó, chứ chợ búa, ngày nào như ngày đó, mong gặp phụ nữ thì khác chi khỏi mong. Sau này tôi mới hiểu là gặp phụ nữ như có vận đen dù không tin. Mà cũng kỳ, có ngày bà tôi cũng gặp phụ nữ mà đắt hàng đấy thôi, dù tôi chưa bao giờ hỏi có phải những ngày vô tình ra ngõ gặp đàn ông mà bà ế hàng hay không. Cũng chả lạ, buôn bán đắt hàng hay không là điều sống chết, nếu mà cái điềm cho mình biết ngày của mình xuông xẻ, trọn vẹn, mình vui và thoải mái hơn chứ phải không ạ?
Tôi đã mang cái niềm tin đó vào đời, lạ lùng là tôi tin vào điều đó đến vô cùng. Càng lớn, tôi càng lười học, ngày nào ham chơi quá học qua loa bài cho xong nắm ý chính, cô mà có kêu lên trả bài học thuộc lòng không xong thì cứ moi óc ra xem sáng sớm ra ngõ đi học gặp bà nào cho đỡ tức. Có ngày đúng, có ngày không, tôi cũng chả màng lắm nhưng những ngày tôi muốn tin thì y chang ngày đó gặp phụ nữ à nha.
Khi đã ra khỏi trung học, tôi thi đại học ba lần không đậu, những ngày thi, chưa đến độ phải nhờ anh nào trong xóm đi vào cho hên nhưng tôi cứ thấy anh nào đứng ngay đầu xóm là lật đật mau mắn đi ra đi thi cho hên, cho dù cũng lập cập quần áo dày dép chưa thẳng ngay lắm, chủ yếu là có lòng tin cho mình trong ngày thôi mà ..
Thi làm gì đậu nổi, tôi chỉ học trung bình khá, người ta lấy điểm tôi cao hơn các diện khác vì ba tôi trong quân ngũ chế độ trước, thế thì có cả chục anh đứng đầu ngõ, tại sao tôi không thể tin là mình cũng không đậu nổi đâu mà cần làm gì ...
Vậy rồi tôi quên, quên nhưng chuyện khác tới, nhà tôi nộp giấy tờ đi xuất cảnh, ngày nào phải lên chầu chực, đút lót hay liên hệ với người ta, là ba tôi cứ đợi ông hàng xóm đi uống cà fê về chuẩn bị đi làm rồi đi ra liền ... Có ngày được , ngày không, nhưng nhà tôi cũng phải đợi những tám năm mới đủ giấy tờ đi nhập cư, hông lẽ tại lỗi của những ngày không gặp đàn ông khi ra ngõ chắc ...
Mà ngộ nha, tôi rất thích ăn ổi, răng sún hết mà cũng nhè ổi mà gặm, bà hàng xóm bán ổi không ưa phụ nữ có mang hay con nít con gái mua mở hàng, vậy mà có bữa bà nói với tôi mua giúp mở hàng món ổi, ngày nào tôi mở hàng, bà bán ổi chạy lắm.
Thật ra thì có bữa tôi làm gì có tiền, bà cứ với tôi lại đòi tôi mua, có ngày má tôi đi ngang bà bắt má tôi trả tiền tôi thiếu dù tôi đã dặn bà để đó tôi lo sau vì tôi chỉ muốn làm phước cho bà mở hàng thôi ...
Cũng là cái niềm tin phụ nữ hay không phụ nữ mà ra ...
Khi mình tin gì thì cái niềm tin đó nó chế ngự mình.
Giờ tôi ra ngõ toàn gặp xe hơi, ráng nhìn bên trong xem ông hay bà lái coi ngày của mình đúng là xui hay hên hay không nhưng cứ ra đường lớn là quên bẳng ngay, tại phải tập trung lái xe mà, ngày nào xui thật xui tôi mới ráng moi óc mình ra truy coi đã gặp bà hàng xóm nào ban sáng vậy.
Đời vẫn trôi, tôi đã lớn hơn, giờ biết coi ngày kỵ, tháng hạn, cũng tự an ủi mình ít nhiều mỗi khi không may mắn ...
Vậy bạn bảo tôi tin hay không tin vào cái chuyện "ra ngõ gặp gái" nè.
Tùy bạn đi nhé.
Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Lưu trữ Blog
-
▼
2007
(131)
-
▼
tháng 12
(131)
- Phải Chi Anh Ðã Nói Lời Yêu Em
- Thương Về Xứ Huế - Nhạc Minh Kỳ - Ca sĩ Quang Linh
- Chuyện Chẳng Đâu Vào Đâu
- Người Phụ Nữ Hạnh Phúc
- Người Đồng Nghiệp
- Đêm Thức Trắng
- Khoảng Trời Riêng
- Đỉa
- Thầy Ơi
- Nghe Những Tàn Phai
- Tên Lừa Gạt
- Vết Sẹo Cuộc Đời
- Tâm Sự Một Nhà Văn
- Ước Nguyện
- Đàn Bà Ngoan
- Đói
- Lá Thư Cũ
- Tình Đã Xa
- Chẳng Vì Ai
- Mỗi Người Chỉ Cần
- Em Phú Ơi
- Vết Dao Chưa Lành
- Cho Chí Phèo Của Thị Nở
- Cho Anh
- Vô Duyên
- Cô Đơn
- Down Time
- Hồi Xuân 2
- Top Of The World
- Nợ
- Ngày Hôm Qua
- May Mắn
- Kỷ Niệm Valentine's
- Tôi Mơ
- You Are My Hero
- Chết Chưa Hết
- Mừng Con
- Chiếc Nhẫn Bỏ Quên
- Đau
- Vẫn Còn Chưa Nguôi
- Bình Tâm
- Vớ Vẩn
- Chảnh
- Vẩn Vơ
- Ra Ngõ Gặp Gái
- Net
- Có Chăng Trong Cuộc Đời
- Ngay Thẳng
- Mùa Đá Mực
- Cửa Sổ Căn Nhà Thứ 19
- Chọn Nghề
- Thích Làm Thơ
- Vẫn Biết Nhục
- Gỗ Đá
- Ước Gì
- Nhờ Bóng Đêm
- Ngủ Đi
- Ước
- Sao Bây Giờ
- Người Đàn Ông
- Mong
- Em Cứ Để
- Tôi Cần Đôi Vai
- Mầm Xấu Sinh Sôi
- Tôi Nói Yêu Em
- Trôi
- Trước - Sau
- Ngày Mới
- Ả Viết Thơ
- Tiễn Đưa - Nhạc Song Ngọc - Thơ Nguyên Sa
- Mù Màu
- Làm Thế Nào Tạo Truyền Thống
- Đáng Sợ Chưa
- Hồi
- Đường Xưa
- Hãy Luôn Là Chính Mình
- Cho Một Người Vừa Ra Đi
- Ngẫm
- Làm Người
- Bản Tình Ca Không Giống Ai
- Ngày Dài
- Tiễn Đưa
- I Love You
- Đánh Con
- Có Những Lúc
- Bạn -Ta
- Tìm Đâu
- Còn Chút Gì
- Tiếc -Kính Dâng Nhạc Sĩ TCS
- Yêu Là Dại
- Đêm Chơ Vơ
- Vợ Tôi
- Ngoại Tình
- Viết Mướn
- Comedian
- Trò Đời
- Buồn Thật
- Tiền Kiếp
- Tệ
- Ai Biết Chăng Ai ?
-
▼
tháng 12
(131)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét