Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Nợ

Nợ
Vành Khuyên

Hắn không còn xác, cũng chẳng còn hơi thở, chẳng còn gì cả, nhưng lạ kỳ hắn vẫn còn cảm nhận hắn vương vấn nơi chỗ nào đó rất quen thuộc nơi hắn còn những việc hắn phải giải quyết, chưa thể quay phắt đi luôn được .

Lạ kỳ, hắn trông thấy một người phụ nữ ốm o gầy mòn, mụ ráng nhe răng ra cười và sinh hoạt bình thường bên cạnh hai đứa bé, có lúc mụ ngồi thẫn thờ, bất động, nửa giống như chờ đợi ai, nửa như chết rồi . Hắn đến gần, mụ đang khóc, khóc mà làm như đau bên trong lắm, nhìn lên ti vi mụ đang coi, có cảnh gì khóc đâu. Con người thật không hiểu được .

Hai đứa bé quẩn quanh mụ, đứa lớn chạy chiếc xe quanh cái bàn, đứa nhỏ xếp puzzle, mụ ngồi gần đó chốc chốc lại đưa vào mồm con bé chút bánh chút nước . Thằng bé thì có ngay bát nho tươi ngay bên cạnh .

Phía trên bàn, tô canh bún ăn dở đã nguội, chả trách con mụ này gầy như ma trơi, mụ vừa ăn vừa làm bao nhiêu chuyện thế kia .

Hắn tư lự, tại sao hắn lại ở đây, nhìn cảnh ba người này, có cái gì đó xót xa vô cùng, hắn không biết phải làm gì, không hiểu liên hệ ra sao mà còn nơi đây . Những ngày khác ở đâu, thật tình hắn không bao giờ nhớ mà cứ ở đây là hắn có cảm nhận rất rõ mọi người trong này đang làm gì và đã bao lần hắn tự hỏi mình tại sao hắn ở đây .

Hắn nhìn lên tường, trong bức ảnh có bốn người, con bé và thằng bé nhỏ hơn, mụ đàn bà nhìn vẫn mệt mỏi trong hình nhưng có thần sắc hơn lúc này, còn một tên đàn ông, hắn thấy quen quen , quàng tay qua mụ đàn bà . À bức tranh nguyên vẹn của họ đây hả . Hắn chợt hiểu ra chút gì dù thật tình cũng không rõ lắm .

Hắn nghe mụ đàn bà nói với thằng bé lớn " má nhớ ba quá Bi ơi !" ....thằng bé lại ôm mẹ, hắn nghe nó nhắc lại " con với Mì cũng nhớ ba nữa!"

Hắn nghe mà xót xa, là xót xa từ trong câu nói họ mà ra .

Hắn không còn xác, cũng chẳng còn hơi thở, chẳng còn gì cả, nhưng kỳ lạ hắn vẫn hiểu hắn nợ họ gì đó rất mơ hồ .

Cho Một Ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog