Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Thương Về Xứ Huế - Nhạc Minh Kỳ - Ca sĩ Quang Linh

Thương Về Xứ Huế - Nhạc Minh Kỳ - Ca sĩ Quang Linh
Vành Khuyên

Thương Về Xứ Huế
Sáng tác: Minh Kỳ
Lời: Hoài Linh
Ca sĩ Quang Linh at www.nhacso.net

Mây vương khói chiều, xứ Huế đẹp yêu kiều
Ngơ ngẩn lòng du khách những chiều xưa
Hương Giang lững lờ, trăng nước vờn đôi bờ
Câu hò vọng xa đưa khúc buồn mơ

Tôi thương nhớ nhiều khi nắng chiều êm dịu
Trên đường về thôn Vỹ vắng đìu hiu
Thông reo Núi Ngự man mác sầu Thiên Mụ
Ai về gửi thương nhớ chốn ngàn thơ

Huế đẹp ơi, những chiều lơi
Sông Hương nước chảy,
Vân Lâu bến đợi chờ
Nghe hò rằng đêm vắng biết về mô
Huế là thơ, Huế là mơ
Mưa đêm nức nở như câu hát nghẹn lời
Cung đàn buồn lưu luyến nỗi niềm vơi

Huế đẹp ơi! Sông Hương nước chảy lững lờ
Huế đẹp ơi Nam Giao dốc uốn ven đồi
Huế đẹp ơi Đông Ba chen chúc bao người.. Huế... đẹp ơi

Tôi về xứ Huế một lần, trong tình cảnh của một người phụ nữ có rất nhiều nỗi lòng không ổn đang đi tìm bình an cho mình. Xứ Huế đã làm dịu lòng tôi, Huế làm tôi ngạc nhiên, năm đó Huế hiền hoà như Sài gòn ngày nào trước khi tôi ra đi, Huế chinh phục tôi dễ dàng và hoàn hảo lắm. Những quán sách, những quán ăn, những tà áo tím trên đường, những con đường rộng thênh thang chạy qua cung vua cũ làm tôi liên tưởng tới Huế của ngày xưa chắc còn êm đềm và dịu dàng hơn nhiều của miền đất cung thành và là quê hương của biết bao nhà thơ tên tuổi tôi được biết.

Ở Huế có 2 ngày, tôi có may mắn được đứng trên bậc thềm đi lên cửa chùa Thiên Mụ, từ đó nhìn xuống dòng sông Hương, hàng phượng vĩ soi bóng, xa xa là núi Ngự Bình, tôi đã ngỡ mình đang mơ nhưng không, tôi có điều tôi ao ước trông thấy ngay trước mặt, tôi có cái êm đềm và thơ mộng mà có lẽ cả đời , đây là những giây phút tôi thấy hạnh phúc và an lành nhất. Những con đò dọc ngang, không có tiếng hát nhưng bản thân con đò trôi trên sông đã là một bài hát sâu lắng nhất trong lòng tôi.

Tôi cũng không ngờ tôi lại yêu Huế đến thế, có lẽ tôi yêu Huế trước khi tôi có dịp đặt chân tới. Khi vào thăm cung vua, tôi ngạc nhiên trước những nét văn hoá tôi chưa từng thấy dù nó rất quen thuộc, tôi không dám hoá trang thành một bà hoàng ngồi trên ngai vàng cùng vua, tôi chỉ muốn nhìn người ta hoá trang rồi liên tưởng tới quá khứ thì cũng đã có rất nhiều suy nghĩ và hình ảnh rất hay trong đầu rồi. Trước khi ra về, tôi ghé quầy sách ngay hành lang của cung cấm mua vài quyển thơ , đọc vài bài , tôi buột miệng kêu lên " con bà nó, hông lẽ cứ sinh ra ở Huế là biết làm thơ sao ta !" Tôi đã có cảm giác vậy đó , các bài thơ lục bát và thất ngôn hay quá, thu phục tôi, tôi hiểu , dân xứ Huế quá may mắn sinh ra trên một miền đất quá thơ mộng và xinh đẹp như vậy nên họ có sẳn trong mình một tâm hồn đa cảm cũng không có gì lạ.

Điều lạ nữa là tôi chưa từng ở lâu được trong chùa nhưng khi vào Thiên Mụ, rảo quanh đó, tự nhiên tôi lại có cảm giác được ở lại càng lâu càng tốt, có lẽ một con người như tôi , 10 năm ở xứ người, kinh qua cái thăng trầm của cuộc đời và trầm luân của một kiếp người tới lúc đó cũng đủ sức hiểu thế nào là sự tịnh yên và Thiên Mụ và đặc biệt là cả xứ Huế đã cho tôi thấu hiểu điều đó.

Đất Huế mãi xinh đẹp trong lòng tôi và đọng trong ký ức tôi những cám giác thật an lành mà cả đời tôi không bao giờ tôi quên được.

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog