Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Lá Thư Cũ

Lá Thư Cũ
Vành Khuyên

Lũy dọn dẹp lại những gì còn lại của chồng từ xe ra . Đã 6 tháng rồi nàng mới có đủ can đảm lần vô đống đồ đó, nàng như muốn tìm lại chút gì để nhớ vì thời gian 6 tháng với đau buồn làm như phải quên đi để sống thì tìm lại một chút gì được xem là sinh khí đi tiếp, nàng sẳn sàng làm .

Con người thiệt kỳ, hết khổ đi kiếm cái khổ, tránh không khỏi .

Nàng ráng tìm, tìm đủ thứ, không biết tìm gì, những dòng chữ của chồng sao mà thân thương, ráng nhìn coi anh viết gì, vài ba cái địa chỉ liên lạc, hẹn sửa xe hay số phone ngoài tiểu bang . Bất chợt nàng thấy một phong bì trắng, nhìn xuyên qua phong bì, nét chữ chằng chịt . Rồi, rồi , lý do của đau khổ nàng có đây hay sao, của những lạnh nhạt hay những im lặng vì bận toan tính cho cuộc sống . Nàng hấp tấp, hồi hộp mở ra , còn dán nguyên, điệu này anh chưa đọc, ... đọc coi sao

Anh yêu thương của em

Mỗi ngày phải tới sở, em nhớ anh và hai đứa dễ sợ , mong ngày qua thật mau. Em nhớ viểt email cho anh, thấy thương yêu anh nhiều hơn, nhiều lo toan cuộc sống gia đình rồi giờ bận rộn với hai con .

Anh là người cha, người chồng tốt nhất em thấy .

Anh đã chăm sóc em và hai con rất chu đáo em không có đòi hỏi gì hơn. Em chỉ mong em có thể bớt đi những lo toan hàng ngày để có thì giờ bên anh và hai con nhiều hơn hiện tại . Em muốn chăm sóc cho anh và hai con nhiều hơn, mỗi cuối tuần là những ngày hạnh phúc nhất của em.

Em đừ và mệt nhưng em rất hạnh phúc .

Cám ơn anh yêu thương của em .


Dù không ký tên, nàng thừa biết đó là ai .

Nàng đã từng yêu chồng và được chồng yêu đến thế ..

Điều đó làm dịu lòng nàng, nó làm cho nổi đau mất mát tự nhiên nhẹ xuống tạm thời . Dù anh chưa từng đọc, hay đã đọc, điều đó không thay đổi cái niềm tin trong nàng là gia đình nhỏ của nàng đã từng êm ấm thế trước kia, cho nàng niềm vui sống tiếp .

Luỹ không thấy muốn khóc, Luỹ thấy tự tin dù đang thấy thương nhớ anh vô cùng .

Luỹ đứng lên chầm chậm, không quên cầm cái thư đó và ôm nó vào lòng như một báu vật .

Anh ơi, thời gian có trôi đi, cái gì đã từng tồn tại không mất được anh ạ .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog