Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Kỷ Niệm Valentine's

Kỷ Niệm Valentine's

Tôi chưa từng được một tấm thiệp ngày tình yêu, cái đời mới là lạ, ai yêu mình cứ dẫn đi ăn uống cho no nê, không cần thiệp, không cần nhiều lời, không cần cành hồng và một nụ hôn cháy bỏng, tôi thấy như vậy đủ rồi . Riết rồi quen, ai cho thiệp, cho bông, tôi đều liệt vào hạng cải lương mà quay lưng luôn và không bao giờ tiếp tục mối quan hệ đó đến làm người ta ngạc nhiên .

Ngạc gì thì ngạc chớ, tôi là vậy à ...

Nhưng với chồng thì khác, tôi cần một lời thăm hỏi, một cử chỉ âu yếm, ngày tình yêu là ngày tôi chờ đợi để có một cái gì đó thật đặc biệt . Chúng tôi không bao giờ tiêu tiền cho bông để rồi vứt đi, tôi nhớ anh mua cho tôi chiếc nhẫn ngày tình yêu đầu tiên chúng tôi bên nhau, các người đồng nghiệp trong sở anh mang vào bán, thấy hay hay lại có thể vừa tay tôi, anh mua và hớn hở đem về cho tôi thử .

Tôi hạnh phúc đeo được mấy ngày thì hột đá tróc ra, thấy nhẫn có vẻ dị hợm khi không còn đủ hạt, tôi cất đi không đeo nữa . Anh cũng không bao giờ hỏi lại chiếc nhẫn còn không .

Năm ngoái, sở anh xổ số trong ngày lễ tình nhân, anh may mắn trúng một hộp chocolate hiệu See's và một con chó cầm trái tim trước ngực, anh để ngay cái ghế tôi hay treo áo khoác cho tôi dễ thấy . Tôi vừa bước vào nhà thì ngạc nhiên vô cùng, chưa biết chuyện gì , 8 năm chính giữa, ngày tình yêu trôi qua không kỷ niệm với tôi, đây là năm thứ 10 và niềm vui trở lại à ? Tôi thật tội nghiệp, không biết nên mừng hay là cứ coi như bình thường cho đỡ tự ái vì thấy mình không còn được chú ý trong ngày lễ này nữa . Anh cười và giải bày là trúng số đó, anh cũng ngượng hay sao mà cũng không dám bảo vợ là quà đó cho tôi, vì hai đứa nhỏ thích cái con chó bự này lắm .

Năm nay thì muốn gì cũng không còn, tôi nhìn lại con chó với cái cảm giác của một kỷ niệm đẹp vô cùng mà mình đã không biết nâng niu tôn trọng .

Cuộc đời làm tôi thất vọng nhiều lần rồi trở thành con người tuyệt vọng mà không dám tin vào bất cứ một niềm vui nào nữa cả ngay khi nó hiển hiện trươ'c mắt mình .

Mãi mãi cuộc đời chỉ là như vậy hay sao ?

Valentine đầu và Valentine cuối mãi trong em là một kỷ niệm không bao giờ quên anh ạ .

Cho Một Ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog