Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Em Phú Ơi

Em Phú Ơi
Vành Khuyên

Ngày nào tôi cũng vào site tưởng niệm Phú . Nhìn em cười , nghe em nói và vui vẻ với bạn bè , tôi càng thấy xót xa trong nuối tiếc em không còn trong cuộc đời bận rộn này nữa . Sáng nay thức dậy , hình ảnh em và những tiếng nhạc lồng trong slideshow về em như quay lại trong trí tôi thật rõ , tôi cảm thấy buồn lắm, cái buồn đến độ muốn nắm bắt thời gian và bắt nó quay về cái khoảnh khắc em Phú còn trên đời , bắt nó đứng đó , đừng mang Phú đi , Phú không còn là của riêng gia đình , Phú là của tất cả bạn bè , đồng đội và đơn giản hơn Phú còn là của những người xa lạ như tôi , vô tình biết em, quý em , mến em, muốn có lại em như muốn có lại một niềm tin trong cuộc đời để mỗi sáng thức dậy tôi còn có cái gì đó để vịn vào mà sống .

Không hiểu sao tôi lại thấy gần đứa em trai này lắm , cái cười , cái chau mày và cái suy tư của nó thật con người trong từng nét tôi có thể nhớ lại được rất rõ trong hình . Nó người lớn trong chừng mực , nó trẻ con đến ngây thơ trong sáng và nó mạnh mẽ đến nỗi dù lớn hơn em nhưng tôi rất tin nếu biết em trước , có gọi em và bảo , Phú à , chị đang buồn quá , nói gì cho bà chị em hết buồn coi , thì Phú nó sẽ cười ha hả và bảo " chị tham gia các hoạt động với tụi em nè ... " . Trong tâm tưởng không biết em là ai nhưng tôi lại cảm thấy gần em tới mức đó , một sự liên kết gần gũi chính tôi cũng không ngờ .

Sức mạnh tinh thần em ảnh hưởng tới mọi người và với tôi là cỡ đó .

Cầu mong em bình an nơi em đến nha em , Phú ơi

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog