Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Comedian

Comedian
Quang Ngọc

Gọi chị là gì ?

Tôi muốn người đời gọi tôi là comedian cô ạ .

Chị làm người ta khóc mà sao gọi thế được ?

Khóc cũng là vui , vui cũng khóc , họ khóc trong nụ cười được thì hãy cho tôi cái danh hiệu đó .

Comedian , tôi mơ được làm comedian từ những ngày được coi các chương trình stand up comedian của những nữ danh , họ hay quá đi , đào sâu từng khía cạnh , từng vấn đề , đem nó ra banh , xẻ như là chưa từng được ai thấy rồi lồng nó vào tiếng cười và ném cho mọi người . Ai bảo chả tin, người thân nhất bảo cũng chẳng tin đâu nhé nhưng cứ đi coi stand up comedian xong là nhìn ra ngay chân tướng của mình .

Có bà cũng bậy thiệt, chả đem chuyện xã hội , đem chuyện chăn gối ra mà làm trò cười , mới đầu tôi bị dị ứng những vấn đề như vậy , sau một lần thu hết can đảm nghe , tôi mới ngã ngửa , ối trời , đúng nhỉ , họ dám đưa những chi tiết cực lạc thực tình nhất để thuyết phục đối tượng, chữa cái bịnh mà ngay cả bác sĩ tâm lý , bác sĩ tình dục chưa chắc ai đã chữa được , vậy mà cứ vào tiếng cười , người ta nhìn nhau , nhận ra mình đã hời hợt và coi thường người bạn tình mình quá .

Có người hay tới độ họ giễu người khác mà trên sân khấu họ nói như nói chính họ , từ màn comedian này tới màn khác , tôi cứ ngặt nghẽo , chả ai hiểu vì sao , từ một cái cuộn giấy trong toilet cố lấy hoài không được chỗ bắt đầu của nó , tới vô nhầm cái toilet không còn giấy phải chờ người nào vào kế bên để xin chút giấy mới ra được , họ kể mà cảm giác của họ đầy ắp , tràn ngập đến độ tôi nghĩ tôi từng bị như vậy nên mới cười đã đến thế .

Chị mơ đấy à ?

Ừ có thể , chị đang mơ đứng trên sân khấu cộng đồng, hay ngoại hạng , hay tại một quán bar làm comedian lắm em ạ ...

Vâng , chị thích thành comedian lắm

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog