Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Vợ Tôi

Vợ Tôi

Vợ tôi chẳng phải là người kiều diễm gì , chỉ dễ nhìn . Lắm thanh niên chuộng cái đẹp , chạy theo nó và chết với cái đẹp đó . Tệ hơn có thanh niên cả đời làm nô lệ cho cái đẹp thật uổng . Cái dễ nhìn mới đầu chẳng thu hút nhưng nó quấn trong trí mình lâu hơn . Khi lòng rối ren, nhìn lại người mang sự bình thản cho mình mới thấy biết ơn cuộc đời làm sao .

Vợ tôi chẳng phải người giỏi giang gì . Nấu cơm thì ra cháo , nấu phở ra nước lèo ăn bún hay cơm cũng được . Mới đầu điều đó làm tôi xấu hổ vô cùng với họ hàng bạn bè . Thế mà cô ta cứ cười hề hề , nói năng làm sao mà họ hàng , bạn bè vẫn ăn, vẫn đến nhà chúng tôi chơi, còn nấu dùm cho chúng tôi ăn , từ đó thực đơn hàng tuần cúa tôi phong phú hơn . Thế mới biết tới cái lợi của vợ nấu ăn không ngon .

Vợ tôi chẳng hiền dịu gì . Nói gì cô ấy cũng nói lại , chúa ghét phụ nữ lắm mồm như tôi ban đầu cũng đấm ngực , dậm chân cho cô ấy sợ . Cuối cùng tôi nhận ra tôi đâu phải là thánh, nói gì không sai à , kiếm ra được một người nhìn cách khác cái vấn đề mình đang nhìn , và còn tiếp tục nói cho tới ngày hôm nay , tôi vẫn thấy mình may mắn làm sao .

Vợ tôi , vợ tôi, chả biết viết gì về cô ấy nữa , nhưng một ngày cô ấy không nói , không cười , tôi cảm thấy trống vắng làm sao .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog