Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Chảnh

Chảnh
Vành Khuyên

Hắn thư riêng hỏi tôi hắn có thể xử dụng vài bài tôi viết, chưa quen, lấy dùng, không nói lấy đi đâu, cho là cho thế nào. Bạn có thể cho là tôi chảnh, viết dở như hạch, người ta lấy đi còn làm phách, ờ nhể, đã đăng, ai đọc còn cám ơn chứ lại, huống chi meo xin hẳn hoi, không cho là thế nào ?

Nào có dám không cho, chỉ xin cho biết là đăng ở đâu để mà vào xem người ta có sửa ông, sửa bà gì bài mình không.

Cũng là con mình chớ bộ, quan tâm đến nó sống ở đâu cũng là điều đúng mà.

Có lần cho vài đứa con đi, trong bài viết đạo Phật, người xin đăng lại phục vụ trong một hội Thánh Tin Lành, họ bỏ đi chữ Phật của mình, cái bài bị lái theo hướng khác, tức cành hông, in rồi, làm gì người ta, chỉ còn biết meo cảnh cáo "này em, lần sau sửa gì của chị báo dùm trước cho chị chọn lại quyền cho đăng hay không nha"

Chảnh vô cùng! Không, có trách nhiệm thôi !

Trở lại chuyện của hắn.

Hắn sợ tôi không cho, bảo khi đăng xong, trang trí xong sẽ cho tôi biết. Bụng bảo dạ, à cái ông nội này cho mình lên mây đây, mây có chín từng, ông leo cứ leo, tôi là tôi cứ đứng dưới hỏi cho ra đem con tôi đi đâu.

Một năm rồi không nghe gì từ hắn, hắn có đem con cái tôi đi đâu tôi cũng chả còn thời gian mà màng. Đời tư còn bị cuốn như lốc lo gì ba cái đứa con tinh thần đã vô nhà ai.

Yeah right, chiều nay google vài người bạn, chợt thấy bài mình trong một trang web lạ, những bài vào thời gian này năm trước, một nghĩ suy, một tâm tình nào đó có thể làm dịu một ngày của hắn nên hắn cho vào đây chăng.

Gì thì gì, một cuộc sống, một đời người có trôi nổi đến đâu cũng chỉ có từng ấy, không khác vào đâu được.

Tôi chợt mỉm cười với thăng trầm hôm qua ..

Cho Một Ngày

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog