Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Người Đồng Nghiệp

Người Đồng Nghiệp

Tôi biết ông từ khi còn là nhân viên tại thành phố Beaverton . Tôi luôn cúi đầu chào ông mỗi lần vào sở dù ông bao giờ cũng rất ngại chẳng ngẩn đầu lên nhìn tôi , nhưng một điều gì đó từ ông cho tôi hiểu ông mắc cỡ nhiều hơn là hách nên tôi không bao giờ không chào . Trước khi tôi về sở đang làm , ông đã về đây trước tôi , lại gặp nhau , 7 năm cùng một khu làm việc , nói chuyện và có cơ hội hiểu ông nhiều hơn, tôi nghĩ đã là vinh dự với tôi lắm rồi . Tôi đâu có cần gì hơn , có không hiểu gì lại ông chỉ, có làm sai gì lại ông gỡ dùm cho . Thiệt kỳ là ông nhìn khó đăm đăm , nói nhiều khi tôi không hiểu ông nói gì và ông cũng chả hiểu rõ ý tôi ra sao , thế mà chúng tôi vẫn làm việc chung ăn khớp lắm .

Nửa năm rồi , ông lại được thuyên chuyển đến nơi khác , tôi vẫn ở đây . Ông và tôi vẫn liên lạc vì kiến thức trong ngành ông làm luôn giúp ích cho công việc của tôi .

Sáng nay tôi nghe tin ông về hưu và hôm nay là ngày chót của ông . Ông không cần rình rang một party đưa tiễn mà chỉ mong có lời chào từ đồng nghiệp qua email . Thật là một người quá khiêm tốn và quá thanh bạch .

Tôi gửi đến ông một lời chúc tốt đẹp và mong vẫn được gặp ông đâu đó tại thành phố .

Tôi là người phụ nữ da màu , tôi nghĩ tôi chỉ mang đến nhức đầu cho người khác , mà thật sự vậy , trong thư trả lời , ông bảo ông luôn nghĩ tới tôi và mong tôi đã làm việc ok khi ông không còn ở đó cho tôi hỏi nữa .

Có những điều trong cuộc đời , tôi không bao giờ mơ mình được nhận , thế mà tôi vẫn nhận được .

Ông và những kiến thức ông có cùng những lần tôi và ông trao đổi vẫn rất sống và rất mới với tôi .

Mong ông luôn bình an bên gia đình và những gì ông vẫn mong làm sau khi về hưu ông sẽ làm được hết , ông nhé .

Cho một ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog