Thứ Sáu, 28 tháng 12, 2007

Ước Nguyện

Ước Nguyện
Vành Khuyên

Bài thơ này em viết cho anh phải không ?

Dạ không bài này em viết cho người em thương .

Thế bài này ?

Dạ bài đó em viết cho người thương em .

Vậy chắc là bài này rồi , viết cho anh hả, ý y hệt như anh và em đã nói .

Thật sự thì cũng không , em cảm một chuyện em đọc được và viết ra theo ý em và anh đã bàn đó .

Trời , mà em có phải nhà văn , nhà thơ gì đâu mà anh tra em dữ vậy anh .

Em viết chơi thôi mà , buồn thì nghĩ gì viết nấy , viết không ai đọc, mình đọc lấy cũng thấy vui anh ạ .

Lúc còn trẻ , thương ai, em viết về những cái gì liên quan tới người đó . Con bà nó , thương một ông quê Kiên Giang, em đâu có biết nơi đó người ta sống nhờ sông nước , coi hình , tả toàn đồng lúa , đình làng , ôi trời ơi , ổng cười nắc nẻ , nghĩ tình yêu em dành cho ổng chỉ là trên mây , ổng dẹp em cái ào anh ơi .

Sau này gặp ổng đi với người tình, tình tứ ghê lắm , nghĩ mà em tủi , thương người ta thiệt mà chỉ tại cái tật tài lanh , em mất sạch .

Đời cũng vui , cái mình nghĩ , đôi lúc là những cái hoàn toàn không có , dù em thề , em đã từng nghe những chuyện như vậy nên viết lại được thôi , vậy mà bị phổng , chán, em không viết cho xong . Như hôm qua , một cô người bản xứ nói chuyện với em , cứ tra em mãi phải em kỳ thị mà không chấp thuận đơn cổ không . Em bảo không, em cần thêm giấy tờ thôi . Cổ hỏi đi hỏi lại một câu , hỏi qua câu thứ hai cũng trở lại cái ý đó , như mọi lần em đã dập cho một búa , nhưng nghĩ cũng kỳ, có gì người ta mới hỏi , em ậm ừ, thấy mình lớn ra chút , thì ra cuối cùng cổ thú nhận , những người di dân như em và các dân di dân khác , tại sao không cần phải hỏi gì, nộp đơn cái ào là được chấp thuận . Em bảo cổ nghĩ sai rồi và hỏi cổ , cô có biết tui biết ơn xứ Mỹ nhất điều gì không . Cổ im lặng . Em tiếp , equality , dù chỉ là tương đối . Cổ bảo không có . Anh thấy lạ không , ngay chính người bản xứ mà còn không tin vào điều mà chính dân tộc họ đã cố làm em tin , em cũng chẳng phải là người muốn tin ngay, nhưng em nghiệm qua thực tế , nó đúng anh ạ , dù chỉ là tương đối , nhưng có , có thì nhận , có gì mà xấu , phải không anh , dù chỉ là thực tế bề mặt , dù em hiểu rõ bên trong ra sao , đâu mà chả vậy , có nơi còn không có thì mình trân trọng nơi có là điều đúng , anh có nghĩ vậy không ?

Như em viết , em không có nhắm vào đối tượng, giả sử em nói em viết cho người em thương , thương thế thôi chứ biết người nào , chả là một lúc cùng thấy thương vài người thì anh bảo em viết cho ai nào . Em có chửi đứa nào , con bà nó , viết về cái hình ảnh nào đó như gang họng nó ra thì cũng là em nhắm vào đối tượng có vấn đề để viết . Em ghét nhất là nhục mạ cá nhân qua văn chương , em không làm bẩn những điều mình nghĩ . Ai tin anh nhỉ , em kể ra làm gì , rõ khổ , em cứ quanh quẩn với nặng nhọc cuộc đời ...

Vậy ước mơ của em là gì Trâm ?

Dự đám ma của em ..

Anh đừng cười ha hả như vậy , em biết anh nghĩ gì , là anh nói em nằm đó là em dự rồi chứ gì . Không , em nghĩ em đứng ngoài nhìn thấy em nằm đó kìa . Nhìn thấy mọi người đã nghĩ về em ra sao , em có lầm lỗi gì không, em sẳn sàng cầm lấy tay người em đã lầm lỗi nói lời tạ vì khi sống em đã không biết .

Em sẽ nói với bố em là em thương bố em lắm , em chỉ thừa hưởng sự mạnh mẽ từ ông mà ra cái nông nổi cha nói đàng đông , con nói đàng tây mà bị ông đuổi ra khỏi nhà . Từ đó em chấp nhận không bén mảng tới nhà cụ để khỏi phiền lòng cụ , chứ lúc nào trong tâm em cũng nhớ bố em .

Em sẽ nói mẹ em là em không thương ai trên đời bằng mẹ em , hy sinh cả đời cho con cái , với riêng em , mẹ em dạy em dù có những cái em không theo , nhưng những lời dạy đó đã soi cho em những hướng thích hợp em theo cho tới ngày hôm nay ..

Còn chồng con em à, em là người nợ họ nhiều nhất , em bỏ đi , để lại họ trong cuộc đời này chưa trọn vẹn , em có tội .

Còn những cuộc tình chưa trọn vẹn , em không mang xuống mồ, em trả lại tất cho những ai có tình ý với em , em muốn dự đám tang em để cầm lại từng chút tình em nhận qua ánh mắt của họ với lời cảm ơn chân thành nhất . Họ đã từng nâng cuộc sống em lên hay có lúc đã dìm nó xuống tất cả và tất cả , dù đau buồn hay hạnh phúc cũng giúp trọn vẹn một đời sống của em .

Và còn gì nữa em .

Và em cảm ơn anh , một người đã kiên nhẫn đứng đây chịu nghe em nói những lời tưng tửng này ..

Không có anh , có lẽ những gì em muốn nói sẽ không có dịp nói ra anh ạ

Cho một ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog