Thứ Ba, 18 tháng 12, 2007

Còn Chút Gì

Còn Chút Gì
Quang Ngọc

Còn một chút gì để nhớ
Cho những tâm hồn đi hoang
Còn một chút gì để nhớ
Xác thân nơi chốn, địa , đàng

Tôi đi bỏ trời , bỏ xứ
Bỏ vùng kỷ niệm dịu êm
Con diều ngày nao cao vút
Vào bầu trời xanh êm đềm ..

Tiếng mẹ xưa ầu ơ hát
Tôi nằm nghe những ban trưa
Nhìn ra lúa vàng trĩu hạt
Tôi thường thầm ước trời mưa ..

Cây cầu bắt qua làng nhỏ
Nơi có ngôi nhà của em
Cái hang mình đào ở đó
Bỏ dế vào đá cho xem ...

Tôi ngồi nhớ quê nhớ quá
Làm sao có được nơi đây
Tim đau, bàn tay xiết chặt
Ước gì mình về được ngay

Mẹ ơi có còn ở đó
Em nay tay bế tay mang
Ngồi dậy tôi rưng rức khóc
Mơ thôi , làm tôi ngỡ ngàng ..

9/10/04

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog