Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Vô Duyên

Vô Duyên
Vành Khuyên

Ả tự nhận mình rất vô duyên
Không tin quen ả thì biết liền
Có ngày buồn quá thôi ả chửi
Những chuyện không đâu chẳng có tên

Ả tự nhận mình biết ăn chơi
Bạn quen, thân, sơ đều có lời
Người biết cứ cho là ả tửng
Người ghét cho rằng ả " Rỗi hơi "

Ả tự nhận mình tránh điêu ngoa
Tránh thói tự cao, chẳng dung hoà
Xem mình là nhất , ôi kệch cỡm
Đời sao lắm người chẳng giống ta

Ả thôi chẳng nhận gì cho xong
Đời thôi mấy ai được bằng lòng
Ả đi cho hết con đường khó
Chịu đời một kiếp dẫu long đong .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog