Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Down Time

Down Time

Người ta ai cũng có down time, đó là những lúc chồng yếu, con bịnh, sở ganh ghét, bạn lừa đảo hay những điều tệ hại hơn người ta có thể nghĩ đến. Nhiều người mỗi lúc down time phải có thuốc uống, dằn lại những cơn tim đập quá nhanh và quá mạnh, họ có thể quá bức xúc đến mức có thể thiếu suy nghĩ cắt tay, cắt chân họ đạt cho bằng được mục tiêu quyên sinh dù thật tâm trong lòng họ không muốn. Nhiều người vô nhân, ác độc nhìn họ như những con người yếu bóng vía, muốn người khác để ý tới mình nên làm vậy, đúng là không còn lòng nhân. Bị đẩy tới mức này là họ đã mất lòng tin vào môi trường xung quanh quá trầm trọng nên rất cần thời gian gầy dựng lại niềm tin của mình thì trong thời gian đó họ lại bị những người vô nhân khác tiếp tục làm những điều vô tâm để tổn hại thêm chút lòng tin còn xót lại mà trở nên khủng hoảng hơn nữa .

Tôi không nhìn vấn đề này như một nhà tâm lý vì tôi không có cái bằng đó, tôi không tin vào các nhà tâm lý vì tôi nghĩ họ cầm cái bằng đang có để moi tiền mọi người nhiều hơn là thông cảm và chữa vết thương lòng của mọi người. Giờ đây, tôi nhìn xã hội mình đang sống như là một xã hội chạy theo đồng tiền, tập trung đa số là những con người nếu không vô lương thì vô tâm, nếu không vô tri thì vô giác, nếu không mù thì mắt cũng có vấn đề chứ có đâu mà nhìn cảnh khổ của một người mà đi phê phán họ chỉ muốn có sự chú ý.

Tôi cũng chả dám nhìn vấn đề này như một người muốn đi tu, tôi đâu có hoài bảo gì cao cả hơn ngoài việc sống chân thành với mình và với những người chung quanh, có tính làm gì ác đâu mà phải tu, cũng chẳng dư dã gì mà từ thiện với ai, tôi chỉ lo sao chính tôi và gia đình tôi không chết đói, không sống nhờ vào trợ cấp xã hội là tôi đã làm tròn nhiệm vụ tự lập cho chính bản thân mình và gia đình mình rồi ...

Duy có một điều tôi căm ghét cái lạnh nhạt của con người và của xã hội đôi khi, cách nhìn con người của nó mà chính tôi cũng bị nhiễm, đó là xem người khác đồng chủ nhân của nó như con chó ghẻ, sống chết mặc mày, sống được hay không kệ mày đi. Ăn cắp, ăn giật gì cũng là do mày. Down time của tôi đó, tôi không còn tin vào xã hội, vào con người, mụ kia không giỏi cũng tự hếch mặt lên chả ai bằng mình, thằng sở khanh lại cho nó có nhiều điều phụ nữ phải chết, thằng lừa gạt thì lại khăng khăng nó phải sống thức thời, đứa ăn nói ngược ngạo lại cho mình nói những điều mình muốn làm, muốn có trong đời .

Nói chung là loạn, loạn tới nơi rồi, loạn ngay trong nhà, loạn ra ngoài đường, tôi không muốn làm loạn cũng chả đứng nổi trong tình trạng thế này ...

Ôi Down Time .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog