Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Đáng Sợ Chưa

Đáng Sợ Chưa
Vành Khuyên

Khi tuổi đã nhiều , hỏi thật bạn , bạn sợ gì xuống cấp nhất ?

Sức khoẻ à ? Chưa sao ! 20 năm nữa tôi nghĩ sức khoẻ bạn đâu đó cũng xêm xêm bây giờ miễn là bạn đừng tàn phá nó quá bằng thẩm mỹ viện hay abuse bằng đủ thứ chemicals bạn cho là cần thiết .

Tình yêu à ? Đừng lo ! Cái hay là bạn thấy bạn sẽ ít cần nó hơn rồi trẻ , bạn vui khi có , hẳn rồi , nhưng khi không có , tin tôi đi , bạn không buồn thê thảm như hồi bạn còn trẻ đâu nên cũng coi như bạn có thể đối phó được với điều này .

Bạn hỏi cái gì làm tôi sợ nhất , tôi sẽ bảo ngay lòng tự tin bạn ạ ..

Nghĩ coi , từ một cô gái đầy kiêu hãnh , mọi thứ có tương đối , nhìn thấy vài nếp nhăn trên trán một chiều vô tình soi gương đã hoảng sợ , không dám soi lại cái gương đó lần thứ hai , đến chỗ gương nào có đèn mờ mờ chỉ thấy ảo ảo khuông mặt ngày xưa của mình thì dám thôi thì bảo xem lòng tự tin tôi chả xuống thấp nhất là gì .

Đi bác sĩ tôi hỏi tại sao dạo này tôi thất thường quá , chịu trứng bịnh nan y nào chăng ? Bác sĩ bảo ngay những thay đổi đó là khi về già rồi bắt tôi uống thuốc , tôi càng hoảng , cái gì mà bên ngoài , bên trong cũng không còn như ngày xưa thì sống làm quái gì nữa dù tôi hiểu năm tháng có chờ mình đâu .

Thế nên mỗi ngày , tôi tìm bạn nói chuyện , tôi tìm ai có thể khen tôi lấy một câu , chị dễ mến quá , chị chân tình quá , thậm chí chị còn đẹp quá dù cái hình mới cho cô bạn đó xem tôi thấy tôi xấu vô cùng .

Tôi đâu có nhận ra .

Một chiều tôi quên khóa cửa phòng tắm , đang bên trong , thằng bé nhà tôi đẩy cửa vào đòi đi tiểu , nó bảo " má , Bi đẹp trai , Bi đứng, như ba cũng đẹp trai , Má với mì đẹp gái ngồi " ..

Lòng mừng dễ sợ , tôi vui lắm , chính con mình cũng còn nhận ra xuân sắc của mình thì tôi phải nói là mừng , mừng tàn bạo luôn á .

Tôi ra khoe với chồng " anh nay thằng Bi nó bảo em đẹp đó !"

Chồng tôi vẫn ngồi chờ , tôi tiếp , " nó bảo anh với nó đẹp trai đứng, còn em với con Mì đẹp gái nên ngồi " ...

Chồng tôi vừa quay đi vừa cười ha hả nói ngay " yeah right !" .

Tôi cũng tự nhận ra mình đang ngây ngô , thật là ngây ngô, còn ngây ngô hơn cả thằng Bi cũng chỉ vì hai chữ tự tin của tôi xuống quá thấp khi về già đó ...

Đáng sợ chưa ?

Bạn nói chưa tôi không có ý kiến , với tôi là rồi đó bạn ...

Cho một ngày ...

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog