Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Mừng Con

Mừng Con

Hôm nay con đúng 5 tuổi . 5 năm mà con lớn hơn rất nhiều so với thời gian đó vì những biến cố trong cuộc đời và những gì tự thân con đã nổ lực được cho riêng mình .

Con ít hờn, ít giận hơn gần đây, nói chuyện với con thay vì la mắng con như lúc trước . Tự con con cảm nhận được sự trống vắng trong cuộc đời mình, những câu hỏi về xe này, xe nọ chạy làm sao, sao nó không kêu như nó kêu lúc trước giờ không còn ai trả lời, con dường như đã tập quen với điều đó . Các bác có xuống nhà chơi, cho con những chăm sóc nho nhỏ từ một người đàn ông mà con quen nhận được từ một người đã đi xa, nó mới lạ lẫm làm sao, ai làm gì con nhận đó, không đòi hỏi và đối chất như hồi đó nữa . Thấy thương con vô cùng .

Con đối với mẹ cũng dịu dàng hơn, khi con hỏi nhiều về điều gì đó , mẹ nhận ra tâm con có gì không an, cố gắng hỏi con về sức khoẻ hay có điều gì con không vui, cuối cùng biết ra bụng con đau hay tay con bị sướt mà con chưa kịp hiểu . Nhờ gì con làm đó, bảo trông em, con trông, con có tính ham chơi của một đứa con nít nhưng lại có ý thức hiểu tâm trạng khi mẹ cần con làm điều gì, con làm với tất cả tấm lòng, điều đó làm mẹ an tâm vô cùng .

Mỗi tối đến, con cần có những phút bên người con thương, con vẫn cười vang, hồn nhiên và vô tư đến không ngờ, con hiểu được những biến chuyển trên khuông mặt mẹ, và rất nhạy cảm, con xoay chuyển tình huống nhiều lúc làm mẹ đến ngạc nhiên .

Cậu bé năm tuổi của mẹ, con đường phía trước vẫn còn dài, mẹ , con và em cùng nắm tay thật chặt và đi bên nhau nhé . Người đã đi xa vẫn rất gần với chúng ta con ạ .

Happy Birthday con trai của mẹ

Cho Một Ngày .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog