Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Chết Chưa Hết

Chết Chưa Hết

Người ta bảo chết là hết.

Chưa hết đâu bạn.

Đời lắm chuyện lắm. Khi một người nào đó vừa nằm xuống, bạn phải đau xót, tỉ tê, thậm chí té cái rầm cho người đời họ được kể công họ đã nâng bạn lên, an ủi và dìu dắt bạn qua cơn hoạn nạn . Nếu tôi bị shock quá, chẳng nói được lời nào, như xác chết vô hồn nhưng vẫn kể lại được vanh vách điều mình thấy, điều mình nghĩ vì tôi quá sợ hãi để chẳng có thể quên được một chi tiết nhỏ nhoi nào thì người ta không cho tôi là bình tĩnh, người ta không cho tôi là mạnh mẽ, người ta cho tôi là sao bạn biết không . Họ nghĩ tôi cố tình giết người nằm xuống, lý vậy nên rất là bình tĩnh.

Thật chó má.

Khi một người ôm ngực ngã quỵ xuống sàn, nói thật, nếu người đó chưa có tiền sử về bịnh tim, chém chết bạn cũng không dám nghĩ cái gì xa hơn ngoài việc khuyên người đó đi emergency. Họ hay bị mệt, dù lúc đó là mệt quá, bạn còn hai con nhỏ đang ngủ, có muốn chở họ đi emergency cũng không đi ngay được, bạn đánh gío cho người đó, hâm sữa cho hai đứa chờ nó dậy bú xong đi gửi rồi chờ người bịnh đỡ mệt có thể leo lên xe được bạn đưa đi bệnh viện liền. Chuyện tính của bạn là thế, nhưng bạn tính không bằng trời tính, khi heart attack nó đánh vào người bịnh lần thứ hai quá mạnh, họ sùi bọt mép ra tắt thở liền, bạn ngồi ngay đó, trở tay không kịp, bạn phải làm hô hấp nhân tạo nhưng 2 giây thôi không có kết quả gì, bạn quá khiếp đãm vì bao nhiêu cái sợ, bạn bắt phone gọi 911, khi nó nghe giọng bạn có accent lại hốt hoảng, dù bạn nói rất rõ lại cứu liền, nó vẫn hỏi bạn ít nhất vài câu là tại sao bạn biết người bên cạnh bạn đã chết rồi mới tới địa chỉ. Nó sợ bạn sue nó nó lại mất thời gian kêu thông dịch viên vì không nghe rõ bạn khi hốt hoảng, rồi sao, lúc paramedic ngay trước cửa thì người bịnh đã tắt thở hơn 15 phút, điện shock cũng không tỉnh lại được, làm bao nhiêu sơ cứu cũng không tỉnh lại được, họ đưa người nhà bạn đi.

Cảnh sát thấy bầm tím vì vết cạo gió trên người bịnh tính còng tay bạn vì nghĩ bạn làm gì người bịnh chết, bạn cũng còn chưa sợ , muốn còng cứ còng, nhưng còng sau đi, tôi phải đi theo người bịnh tới bịnh viện cái đã, cũng chẳng may mắn gì, bạn có thằng em họ là bác sĩ, nghe bạn bị nạn , tới nhà bạn, nó nói hộ cho cảnh sát đó là đánh gió, chả phải đánh đập gì, thế là cảnh sát không còn doạ nạt bạn.

Thật là bất nhẫn. Ôi luật pháp !

Người nhà người ngã xuống, xa họ bao nhiêu năm mà làm như thương họ hơn bạn, nói bao nhiêu điều là bạn như thế này thế nọ nên họ chẳng liên lạc làm gì, bạn nghe vẫn bỏ qua vì trong lúc này bạn rất cần người khác bên cạnh, họ bảo bạn có ý không kêu 911 cho người ngã xuống chết chơi. Thật chó má, có là con thú chăng nữa thấy đồng loại mình bị thương cũng còn biết tìm lá đắp vào cho máu khỏi chảy, đừng nói con người, nói chi mà vô nhân đạo và độc ác thế.

Mùa đó là mùa thuế đất. Bạn không trả trước phải trả lời sau, còn bao nhiêu bill điện nước, bạn cần chỗ sống an toàn qua mùa Đông, bạn phải trả đúng ngày những bill đó, thế là bạn vừa trong bịnh viện, vừa phải lo những thứ đó khi trước giờ bạn không phải lo, bạn phải lần lại từ đầu, trên bàn làm việc bao nhiêu giấy tờ để lôi ra những giấy tờ bạn phải trả trước cho khỏi bị cúp nước, điện hay gas. Người ta thấy bạn thờ ơ ( theo kiểu người ta nhìn ) thì càng cho bạn muốn người ngã xuống chết chơi ( chó má chưa ) trong khi chính bạn hiểu nếu thương người nằm xuống khi họ đang có bác sĩ và y tá chăm sóc rất kỹ lưỡng thì bạn phải lo cho bạn và con của bạn để đừng có những sơ hở hay vấp váp gì đáng tiếc khác.


Bạn đứng không vững vẫn phải đứng, bạn muốn quỵ mà nhìn hai đứa con còn nhỏ bạn vẫn phải đứng, bạn không ăn cả bao ngày tháng, giờ có ăn vô bụng bạn đau không thể tả, bạn không dám ăn nữa, bạn không ăn đâu được, tối đói bạn đâu ngủ được đâu, từ cái này nó kéo qua cái kia, bằng cách này hay cách khác bạn vẫn phải sống , bạn tin là từ từ bạn mò ra , với điều kiện mọi người phải để cho bạn yên.

Yên gì được mà yên. Người ta mơ thấy người đã chết về buồn bã, quay phone hỏi bạn liền bạn có cúng người chết không khi người chết còn gần với bạn hơn người ta . Đồ giẻ rách, thì cúng đi mắc gì hỏi như hành hình, rồi nó còn dám hỏi bạn mà còn làm gan nói là nó nể người chết nên chưa hành tội bạn khi gặp bạn tại đám ma , là tại sao bạn không kêu 911 liền, nó nói chuyện như chửi vào mặt bạn, nó làm như câu hỏi của nó có thể mang lại người chết đứng dậy cười nói. Nó còn bảo ba nó (là anh người quá cố) là khổ nhất vì ba nó thương người quá cố nhất, tôi hơi ngạc nhiên hỏi lại sao lại có chuyện nhất nhì ở đây vì chính ra ba mẹ con tôi là người chịu mất mát trực tiếp, nó nói như bổ vào mặt tôi là vì tôi chẳng có một mảy may xúc động gì, vì tôi bình tĩnh quá hay sao đó. Bạn đã xa cái đau khổ đó 2 , 3 tuần rồi , ráng sống lại làm người cho con bạn, lại bị nó lôi lại cái đau khổ chó má đó, bạn chửi bull shit một tiếng rồi cúp phone ...

Quá là mất dạy, ngay trong ý nghĩ tầm thường nhất, tôi nghĩ không ai có thể nhìn xa tới mức muốn làm đám ma cho chồng mình, muốn con mình côi cút, muốn mình gánh vác tất cả gánh nặng mà lẽ ra bạn không cần gánh vác khi mới tới tuổi này ...


Ai ? Ai muốn cầm số tiền tử của người chết cứ cầm, tôi cầm mà mỉa mai cho đời sống, vốn chỉ là tro bụi, cầm mà lòng đau như cắt, chó đẻ là có người nghĩ tôi muốn cầm, muốn có cuộc đời cô độc mà đã không kêu 911.

Chết hết chưa bạn.

Chưa hết phải không ? Người đời sẽ còn mỉa mai bạn nhiều và không biết cho tới lúc nào những cảnh đau lòng như thế này mới ngưng .

Cho Một Ngày.

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog