Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Viết Mướn

Viết Mướn
Quang Ngọc

Ả trở thành kẻ viết thuê hồi nào không hay .

Không hiểu sao cứ nghe hay vô tình biết điều gì có vẻ thương tâm hay hạnh phúc , làm ả xúc động thì ả phải viết cho bằng được , viết cho ra nhẽ và viết cho xong mới thôi .

Vài người tin ả , nhờ ả ra tay khi có chuyện , nhờ ả viết dùm thế này , thế nọ , họ coi thường ả quá , dí tiền vào mặt ả và bảo viết đi , bao gồm thế này , thế này , trong đó nhé . Ơ hay , ả có đăng quảng cáo viết mướn bao giờ đâu à . Ả chẳng ham , có thời gian , thất nghiệp , thời cuộc đưa đẩy , ả lại đi cầu cạnh mấy tay nhờ ả viết lúc trước để gạ gẫm, ả hứa hẹn thật nhiều , mong người ta đưa mình viết mà có tiền trang trải mấy thứ cần thiết hàng ngày . Chưa tới nổi bán những gì thật chua cay nhưng ả đã nghe trong mình nhục nhã lắm rồi , ả thề có việc lại , ả không viết mướn nữa , viết chân chính cho những gì ả tin , những gì ả nghĩ và sống một lòng với nó .

Đã hơn hai năm, ả vẫn chưa xin được công việc nào, ả vẫn bán những dòng chữ để mà sống , di chúc , cáo phó , điếu văn gì gì ả cũng làm , miễn là có miếng ăn vào mồm , cái nghề ả không bao giờ nghĩ tới , cái nghề ả không dám ghi vào hồ sơ như là một kinh nghiệm đi tìm việc , do vậy mà từ sau lúc ra trường , người ta thấy kinh nghiệm của ả vẫn chỉ là số không , cay đắng, tủi nhục vì không ai tin mình ả đâu có chỗ mà ghi vào những điều đó .

Ả mắng vào mặt ả , một thân cây tầm gửi vào cây bút , nuôi ả, nói xuôi , nói ngược gì , ả cũng hiểu chỉ có nó là vật phòng thân duy nhất luôn trung thành với ả ...

Viết mướn, đúng , chưa bao giờ dám tự nhận đó là một cái nghề nhưng đã giúp ả tồn tại

Viết mướn .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog