Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Hồi

Hồi

Một năm trước đây cũng những ngày mưa tầm, gió giật, tôi chợt nhận ra cái thực tế mới của đời sống riêng mình . Một mình ngồi đợi chiếc xe bus đón ra chỗ đậu xe, lòng dạ đau như cắt, chưa biết rồi cuộc sống mình đi tới đâu với hai con . Chưa bao giờ tôi lại thấy lòng mình đau đến thế, vậy mà khuông mặt vẫn thờ ơ, ráng nhẫn, ráng nhịn cho nó qua những ngày buồn, thị phi . Bây giờ nhớ lại tôi vẫn khóc, người ta bảo ngu là khi nhớ lại những quá khứ buồn . Không nhớ làm sao được hả trời, tôi không hiểu tại sao ông Trời lại dành cho tôi nhiều ưu ái nhận những chuyện buồn như vậy .

Nhiều khi tôi không còn biết tôi từ đâu ra, các con tôi từ đâu ra . Cái cảm giác đó đau lòng lắm . Chúng tôi trong đời cứ trôi, tôi có muốn nắm giữ một cái gì đó gọi là gia đình, họ hàng, người thân, nhiều lúc cũng chả biết nắm ai, thôi thì cứ im lặng, cứ làm hết những gì phải làm, cứ dằn lòng mình và thương các con nhiều hơn vì hai đứa thật vô tư và đã bao lần cái vô tư của chúng vực tôi dậy .

Tại sao Trời cho tôi cái tâm làm chi, cứ phải sống đúng như cái tâm tôi bảo . Tôi thà cứ sát phạt mọi thứ xem sao, mà làm không được, người ta đối xử tệ, tệ quá tệ mà vẫn phải nở nụ cười buồn rồi quên đi . Lúc khóc chỉ còn biết khóc cho xong, cho nước mắt trong lòng vơi bớt đi để nhẹ người . Lúc nghĩ mình mạnh chỉ còn là ảo tưởng vì tôi biết tôi có thể té bất cứ lúc nào .

Cuộc đời 42 năm được 18 năm đầu không phải lo, rồi những năm tiếp theo chật vật những được thua . Sinh ra chả muốn đến chùa làm gì, thế mà nửa đời lại thấy an lành khi được nghe những lời tịnh tâm và không bao giờ muốn bước ra cái thế giới đầy thị phi ganh đua này nữa . Ngay cả chính người thân còn không biết mình là ai, có nói với họ, có chia xẻ với họ cũng thế thôi, chỉ là vô bổ . Thôi thì chỉ mình tự biết mình, đi về đâu, chốn nào cũng là của riêng mình .

Tôi đang tự hồi cuộc đời mình và bình an đi nhé .

Cho Một Ngày

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog