Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

You Are My Hero

You Are My Hero

Từ sau những ngày sợ hãi, tôi nhìn đời với một con mắt khác, chẳng phải tôi hèn đi, tôi chỉ thấy được những gì rất đơn giản có thể xảy ra mà với con mắt của những con người bình thường, hưởng quá nhiều yên ấm trong cuộc đời có thể họ không thấy . Tôi đã bình tĩnh chi lạ, mặc cho người ta hét vào mặt, mặc cho ai đối xử thua loài người, thốt ra một tiếng súc sanh là cùng, dù thật tình chắc chúng nghĩ chọc được tiết tôi thì tôi phải xả ra một bài ghê gớm lắm .

Có lạ gì nữa đâu cuộc đời này . Hôm qua tôi đi mua tả, cũng có coupon bớt được mười đồng nếu tôi mua hơn 50 đồng . Tôi đã mua 1 thùng tả 19.99 và ba bịch tả 9.99 một bịch cùng hai bình sữa 2.79 một bình , vị chi đã hơn 55 đồng , thế mà cái máy cứ không trừ là không trừ coupon đó , bà tính tiền làm việc như cái máy, scan hai ba lần không ra liền gọi bà fron end manager, bà này ra hét vào mặt tôi chỉ vào cái máy bả thấy là mới có 49.96 đồng nên không trừ được, trong khi trước mặt tôi là tổng số tiền hơn 55 đồng , trời , quyền lực đâu có nằm trong tay tôi, bà phải thấy sự khác biệt và giải quyết chớ , tôi trình bày như vậy, bà chỉ hét lớn một lần nữa vào mặt tôi là trừ chưa được . Một người đàn ông đưa tôi cái kẹo, vừa quẹt qua nó tính thêm tiền kẹo và trừ cho tôi 10 đồng khi scan coupon , tại cái máy mà tôi bị oan, ông ta bất bình vì tôi bị mắng mà không hiểu tại sao . Ông ta nhất định nói tôi phải nói manager về thái độ của bà front end manager vì quá bất lịch sự , tôi chỉ trả lại cái kẹo khi không cần ăn, còn ông ta nhất định gặp người manager chính ngay sau đó và đã trình bày tất cả sự bất bình ông ta đã thấy .

Mọi lần khác tôi không hèn, nay nhìn ra cuộc đời chỉ là bể khổ, tôi nhịn một chút cho tôi bớt khổ nhưng vẫn thấy vui vì cuộc sống còn có những người nhìn ra lẽ phải trái mà bước tới .

Cái bà front end manager đến tệ, bà hét với nhiều người lắm rồi tôi từng chứng kiến, riết rồi khách hàng quen sự tệ bạc của bà và làm ngơ tính tiền cho xong đi ra cho rồi . Từ cashier bình thường, ngày bà lên front end manager tôi chứng kiến, bà cười tươi và rất lịch sự với tôi . Nhiều người sống đó, ngay trong cuộc sống của họ họ còn chưa đủ trí lực nhận ra họ là ai, họ phải làm gì thì đòi hỏi gì hơn được cách đối xử của họ với người khác . Đưa một người không đủ tư cách lên quá cao là hại họ chứ chẳng đổi thay gì được họ hết . Tôi chứng kiến cái cảnh này là bao nhiêu lần rồi, lần nào cũng phải lắc đầu tự bỏ đi .

Phe cánh, đời cũng có phe cánh, rồi những người không phe cánh chán nản và tự dìm mình xuống trong im lặng như tôi ...

Có hèn như vậy không ta .

Khi ra lấy xe, cái ông binh vực tôi lúc nãy cười với tôi, tôi đủ can đảm nói lớn với ông

" You are a hero, man " như một lời khích lệ nếu lần sau ông có thấy, hãy làm như vậy dù người bị thiệt chẳng phải là một người phụ nữ da màu như tôi .

Tôi trộm nghĩ , khi tôi không còn làm hero , cũng có người khác làm thay, ý nghĩ đó động viên tôi tới không ngờ .

Cho dù bên tôi không còn ai để tôi có thể dựa nữa .

Cho Một Ngày

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog