Cho Một Người Vừa Ra Đi
Vành Khuyên
Tôi tính mời ông đi ăn lunch mấy lần . Thật sự một phụ nữ không thể làm thế và thật tình tôi không bao giờ có ý định đó với ai ngoài ông, lý do đơn giản, ông là người hoà nhã, rất điềm tĩnh, rất hoạt bát, cởi mở cho phép tôi nói chuyện như là một người bạn thay vì là nhân viên . Cũng không phải chỉ có thế, ông không bao giờ la mắng, trách cứ tôi bất cứ chuyện gì, cho dù tôi có nói như là búa bổ vô đầu ông . Trời trên đời này có một người như thế, chịu đựng nhân viên mình như thế, tôi tính phong cho ông làm thánh sống trong cuộc đời tôi đã đi qua mà tiếc quá chưa kịp nói với ông, ông đã đổi đi làm boss ở chỗ khác .
Khi tôi trở lại sở sau biến động lớn trong gia đình nhỏ, ông không còn ở cái chỗ ngồi cũ . Tôi tiếc ông đã email chào ông là tôi đã trở lại, ông email lại chia xẻ cùng tôi, tôi chẳng trả lời, trả vốn gì sau đó vì tôi thấy đủ rồi . Tôi ra khỏi sở gặp ông vẫn giơ cánh tay rất cao lên chào khi thấy ông từ xa, ghẹo ông một vài câu khi thấy ông tới gần . Cái tướng của ông đặc biệt đến độ nhìn từ xa con mắt bồ lệch và tính khí vô tình của tôi có cố tình không thấy cũng đếch có làm được . Và cái điều hay ở ông là chưa có một lần nào ông không thấy tôi hay giả bộ không thấy .
Những con người như vậy, trên đời tôi gặp không nhiều . Sáng nay cuộc họp bất ngờ báo ông đã ra đi, tự nhiên một vài phút trước đó, tôi nghĩ tới điều không may xảy ra 9 tháng trước với mình, tôi lại khóc , rồi nghe tin của ông, tôi lại oà lên và không kìm được nữa .
Tôi từng nói chuyện như là tấn công ông, ông vẫn hoà nhã . Ông cho tôi cái cảm giác yên lành trong cái thời gian tôi lao đao không biết tin vào ai trong sở .
Trong đời tôi luôn có những cuộc gặp gỡ như vậy để mà đi tiếp , nỗi sợ của 9 tháng qua nay trở lại có lý do, tôi ước gì tôi chưa nghe cái tin này để còn được thấy cái dáng ông đi vào cơ quan, đi ăn trưa và nhìn thấy ông quanh quẩn đâu đó trong văn phòng .
Tạm biệt ông, ông Bob Barley, ông là biểu tượng của một người dẫn đầu chân thành tôi vinh dự có trong cuộc đời, những cuộc nói chuyện với ông giúp tôi lành thêm những tổn thương đã từng có khi trực diện với thực tế của cuộc đời. Được biết ông là điều may mắn trong cuộc đời tôi có được .
Ông đi bình an và nhớ rằng nơi này ông đã để lại một hình ảnh vô cùng thân thiện, tốt đẹp nơi một nhân viên da màu rất quý trọng và thương mến ông .
Gửi về ông những gì tốt đẹp nhất , an lành nơi ông tới ông nhé .
Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Giới thiệu về tôi
- VanhKhuyen
- Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .
Lưu trữ Blog
-
▼
2007
(131)
-
▼
tháng 12
(131)
- Phải Chi Anh Ðã Nói Lời Yêu Em
- Thương Về Xứ Huế - Nhạc Minh Kỳ - Ca sĩ Quang Linh
- Chuyện Chẳng Đâu Vào Đâu
- Người Phụ Nữ Hạnh Phúc
- Người Đồng Nghiệp
- Đêm Thức Trắng
- Khoảng Trời Riêng
- Đỉa
- Thầy Ơi
- Nghe Những Tàn Phai
- Tên Lừa Gạt
- Vết Sẹo Cuộc Đời
- Tâm Sự Một Nhà Văn
- Ước Nguyện
- Đàn Bà Ngoan
- Đói
- Lá Thư Cũ
- Tình Đã Xa
- Chẳng Vì Ai
- Mỗi Người Chỉ Cần
- Em Phú Ơi
- Vết Dao Chưa Lành
- Cho Chí Phèo Của Thị Nở
- Cho Anh
- Vô Duyên
- Cô Đơn
- Down Time
- Hồi Xuân 2
- Top Of The World
- Nợ
- Ngày Hôm Qua
- May Mắn
- Kỷ Niệm Valentine's
- Tôi Mơ
- You Are My Hero
- Chết Chưa Hết
- Mừng Con
- Chiếc Nhẫn Bỏ Quên
- Đau
- Vẫn Còn Chưa Nguôi
- Bình Tâm
- Vớ Vẩn
- Chảnh
- Vẩn Vơ
- Ra Ngõ Gặp Gái
- Net
- Có Chăng Trong Cuộc Đời
- Ngay Thẳng
- Mùa Đá Mực
- Cửa Sổ Căn Nhà Thứ 19
- Chọn Nghề
- Thích Làm Thơ
- Vẫn Biết Nhục
- Gỗ Đá
- Ước Gì
- Nhờ Bóng Đêm
- Ngủ Đi
- Ước
- Sao Bây Giờ
- Người Đàn Ông
- Mong
- Em Cứ Để
- Tôi Cần Đôi Vai
- Mầm Xấu Sinh Sôi
- Tôi Nói Yêu Em
- Trôi
- Trước - Sau
- Ngày Mới
- Ả Viết Thơ
- Tiễn Đưa - Nhạc Song Ngọc - Thơ Nguyên Sa
- Mù Màu
- Làm Thế Nào Tạo Truyền Thống
- Đáng Sợ Chưa
- Hồi
- Đường Xưa
- Hãy Luôn Là Chính Mình
- Cho Một Người Vừa Ra Đi
- Ngẫm
- Làm Người
- Bản Tình Ca Không Giống Ai
- Ngày Dài
- Tiễn Đưa
- I Love You
- Đánh Con
- Có Những Lúc
- Bạn -Ta
- Tìm Đâu
- Còn Chút Gì
- Tiếc -Kính Dâng Nhạc Sĩ TCS
- Yêu Là Dại
- Đêm Chơ Vơ
- Vợ Tôi
- Ngoại Tình
- Viết Mướn
- Comedian
- Trò Đời
- Buồn Thật
- Tiền Kiếp
- Tệ
- Ai Biết Chăng Ai ?
-
▼
tháng 12
(131)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét