Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Vẫn Biết Nhục

Vẫn Biết Nhục

Ả cám ơn mình vẫn biết nhục, thế là lương tâm ả còn sống .

Hôm qua, ham mua đồ rẻ , thay vì tới chợ mua đồ phụ về nấu canh chua, ả làm việc căng thẳng quá, tự cho mình cái tự do đi mua sắm đồ sale sau mùa lạnh . Ả về nhà trễ và chẳng mua đồ nấu nướng gì cả . Chồng ả hỏi " bột nấu canh chua đâu , giá đâu em ? " . Ả ngớ người " chết mồ , em quên ? " .. Chồng ả đang rửa chén , chẳng đừng được " shit " ... Ả hết hồn , không dám nói tiếng nào . Điệu quên này , ông có lại táng cho một cái ả cũng phải chấp nhận vô điều kiện . Con người ả tự do đã quen, trách nhiệm thì cũng đầy mình nhưng hôm nay kỳ , tự do đã thắng trách nhiệm . Ả đứng quanh quẩn co rúm như là con cá bị rán . " Thế đi đâu giờ này mới về ? " chồng ả hỏi . " Dạ em đi mua thêm đồ sale , mua mắc mấy bữa trước nay coi giá lại mua thêm để dành " ... Chồng ả im lặng . Cái im lặng làm ả sợ . Chắc ông nghĩ kỳ , đã dặn mấy bà chị vợ thấy đồ sale ở đâu thì đừng báo cho ả biết dùm cái , ả đi mua gì mà có khi bị ticket xe , có khi tối mịt mới về , về ả còn ghẹo cười hề hề khoe em đã mua cho anh được cái này , cái kia, thế là tịt ngòi mắng ả .

Ả thấy nhục , ả nghĩ làm người không nên để ai nói nặng mình . Không nên để ai coi thường mình , sỉ nhục mình . Thế mới là người, dù có là chồng mình đi nữa ả cũng không bao giờ muốn trong cái cảnh thấy mình không toàn hảo như vầy để bị nặng nhẹ .

Ả cảm thấy xấu hổ , ả thấy trống không , ả thấy mình không đúng , ả không thích nghe chữ " shit " mà nghe xong ả thấy nhục nhưng phải nuốt vào trong lòng vì ả làm cho cái chữ đó nó nhảy ra chứ ai muốn đâu .

Ả vẫn còn cảm thấy nhục , ả còn sống bạn ạ .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog