Thứ Năm, 27 tháng 12, 2007

Ngày Hôm Qua

Ngày Hôm Qua
Vành Khuyên

Tôi hay gọi anh bằng Bố, gọi thay cho con mỗi khi nói chuyện hay nhờ anh làm chuyện gì cho mình . Tôi thấy thân với anh hơn qua tiếng gọi này thay vì trước đây gọi anh bằng pet name " Tư Ếch " khi anh gọi tôi là Nhái . Anh gọi tôi Nhái thường hơn anh gọi em xưng anh, mỗi lần anh không gọi tôi là Nhái tôi có cảm giác anh đang giận hay không được vui vì điều gì đó tôi làm . Riết rồi quen . Tôi cứ xử sự theo cách gọi của anh và an lòng cho vậy là mình hiểu anh rồi .

Một lần chúng tôi chở cha mẹ đi cùng xe lên chùa . Sau bao nhiêu năm, bố mẹ tôi đi cùng tôi trên xe, tôi quen miệng gọi anh bằng bố, Bố tôi quen lúc trước tôi hay gọi vậy cứ không hiểu tôi hỏi gì . Tôi vô duyên đã để hai người đàn ông lúng túng sau những câu nói của mình . Khoảng hai lần tôi nhận ra được và cố gọi chính xác hơn .

Về nhà tôi suy nghĩ mãi, có nghĩa là người đàn ông trong lòng khi tôi còn bé là bố tôi, khi lấy chồng, có gia đình , tôi đã không hiểu được giờ tôi chỉ còn mỗi người đàn ông tôi đang gọi bằng bố ( thay cho con tôi ) là người đàn ông duy nhất .

Không biết bố tôi có buồn không, tôi nghĩ nếu tôi là bố tôi thì tôi sẽ buồn lắm, tôi nghĩ con tôi chỉ nên dành tiếng đó cho bố nó .

Một lần tôi nói rất nghiêm chỉnh " anh à, em ước gì được đó đó . Hồi đó em ước có một người chồng giỏi giang, cái gì cũng biết làm, kiên nhẫn, chịu đựng, thì em có anh đó " . Chắc hay cự nự anh quá hay sao mà anh có vẻ không tin, hay anh cũng như tôi đã quen với lời chê bai, dị ứng những lời khen mà anh chỉ bỉu môi nhún vai sau lời khen đó của tôi . Tôi cũng chẳng thấy buồn, có sao nói vậy à, mà thật vô tâm, tại sao tôi không nghĩ tôi đã làm gì để anh không thể tin điều đó . Vợ chồng có cần phải rõ ràng ra tất cả những suy nghĩ mình có hay không ? Tôi đã tin tôi có anh cả đời để làm cho anh hiểu , dù chưa bao giờ tôi nghe anh nói anh vô cùng hạnh phúc khi có tôi trong cuộc đời .

Hôm qua, lần đầu tiên sau ngày anh mất, tôi đến văn phòng nha sĩ, cái văn phòng tôi và anh hay cùng đến, tôi lao đao tới tội nghiệp . Tôi check in xong cứ ngồi đó mà rơm rớm nước mắt . Tay tôi chắp lại và niệm liên hồi " con cầu được bình an ..." . Tôi nhớ anh muốn nằm ngay đó vật vã, tôi sợ mình sẽ rú lên như một con điên mà phải chắp tay như vậy cho mình tịnh hơn . Đời tôi chưa bao giờ tệ như thế ngay những lúc tệ nhất tôi từng qua .

Vào văn phòng, bà nha sĩ hơi bất ngờ vì tôi có hai cái răng bị bể mà không gọi cho bà sớm hơn . Tôi đã trả lời tôi có chuyện khác đáng quan tâm hơn và may đó không phải là răng cửa nên tôi đã trì hoãn . Bà vẫn chưa hỏi gì , tới gần cuối, không hiểu vì lý do gì và từ đâu ra , bà hiểu ra tôi quá buồn vì anh mất gần được 6 tháng, tôi còn trong giai đoạn trầm cảm trầm trọng, bà đã ôm tôi và khóc và nói bà rất hiểu nổi đau của tôi và bà tin theo thời gian nổi đau sẽ nhẹ đi nhiều .

Tôi ra về mà lòng đau vô cùng, tôi chẳng còn là tôi lúc đó . Tôi thấy nhẹ hơn vì còn có những người hiểu mình đang trải qua điều gì .

Tôi đã từng nghĩ đến ngủ không bao giờ dậy . Cũng như mọi lần muốn đi khỏi thế giới này, tôi vẫn chưa nỡ , tôi còn hai đứa con vô cùng yêu thương tôi, nghe lời tôi, ngoan và dễ dạy đến không ngờ . Tôi có thể tâm sự với cả hai đứa những điều tôi nghĩ dù hai đứa chỉ mới gần bốn tuổi và một đứa hơn năm .

Tôi vẫn là người hạnh phúc lắm, đã bao lần phải đứng dậy nhòa nước mắt, cuộc đời lại xô tôi ngã, lần này tôi vẫn phải đứng dậy như bao lần khác vì tôi chưa bỏ cuộc được .

Cho một ngày

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog