Thứ Hai, 17 tháng 12, 2007

Trò Đời

Trò Đời
Quang Ngọc

Ả thôi , ả xin ra khỏi cái vòng cuồng chân đó .

Trong cái vòng, ả không cảm được sự yêu thương, trách nhiệm, vốn có yêu thương sẽ trở thành thú vui , nhưng yêu thương không có , nó trở thành cái cùm, ả làm tất cả với lòng hận tại sao mình ra nông nổi này .

Ả trách mình , trong giai đoạn tối tăm nhất của cuộc đời lại chọn con đường đó để đi . Năm đó ả 32 tuổi . Mà quái , ả sợ nhất lúc đời ả lên voi , vì ả biết , cái vui lên voi bao giờ cũng bị đập cái rầm thành cái đau xuống chó sau đó , không sớm thì muộn . Bây giờ ả chả còn thiết gì , đi ngang đứa nào điên , nó có dừng lại và nhổ vào mặt ả , ngay mặt ả , một bãi nước bọt , ả cũng chỉ cười , lau khô rồi đi tiếp . Không phải ả không còn thiết , mà đời sống biến ả thành vô cảm , cái quá trình đó còn đau khổ gấp vạn lần thì nghĩ coi , bãi nước bọt còn ra trò gì .

Ả nhớ lời ông thầy ả dặn " ai nhổ trò , trò cứ đi cho tôi " . Lúc đó ả cãi " ơ thầy , con làm gì đế bị nhổ ạ , thầy xem con, hoặc là con nhổ lại , hoặc là con đánh vào mặt nó " ...

Ả cười buồn, ông thầy dạy ả từ lớp chín , lúc ả 15 tuối , nói vậy mà đến lúc ả 40 , ả mới nhận ra điều đó đúng .

Ông thầy quý ả như con , dạy ả những điều chưa ai dám dạy , chỉ có ả dám học, dám hỏi , nhằm ông thầy dám nói nên người dám nghe như ả nhớ hoài .

Ờ thì thà xa nhau mà còn quý trọng nhau , nói hay chưa kìa, quý trọng nổi gì, thà xa nhau mà không xâu xé đấm đá nhau cho nát lòng ra , còn hơn là chết trong cái được ở cạnh nhau , ai thích kết quả nào , nhận kết quả đó , nhận vô điều kiện vì tự mỗi kết quả là con đường cùng thì còn điều kiện gì nữa .

Ả nghe hai bên má mình lạnh , ả mong đó là hai giọt nước mắt , đừng là hai bãi nước bọt ả chưa kịp chùi thì khổ lắm .

Không có nhận xét nào:

Giới thiệu về tôi

Ảnh của tôi
Tôi đi trong đời với một lòng tin , người viết cũng như một thầy thuốc , mang tới cho người đọc những liều thuốc tinh thần , chữa lành cho họ những vết thương lòng đang còn âm ỉ dày vò họ , làm sáng lên một ngày của họ , làm cho họ cảm thấy trong cuộc sống còn có cái gì đó để mà vui, và vịn vào , giúp họ phải mạnh , giúp họ đứng vững và giúp họ tìm ra chính bản thân họ là ai qua bài viết . Người viết cũng còn là một diễn viên trên sân khấu có thể làm cho người ta ghét , thương , căm và giận . Ai muốn sao tuỳ hỷ . Người viết phải tạo cho người đọc cảm xúc , hay người đọc không còn cảm xúc tìm lại được cảm xúc là mục tiêu duy nhất của tôi . Còn gì nữa , tôi là một người chẳng ra gì , đi trong cuộc đời , tôi coi thường tất cả , cái tôi trọng nhất là sự đơn giản , thành thật và tình người . Không có những điều đó , đời sống là vô nghĩa .

Lưu trữ Blog